...

Mua ngay ngôi nhà đầu tiên đi xem, tôi liên tiếp nhận quả đắng

InfoMoneyVì quá sốt ruột muốn có nhà riêng, chị Thu Lan (Hà Nội) và chồng vội vã quyết định mua khi chưa tìm hiểu kỹ.

Vợ chồng tôi đều 30 tuổi, là người ngoại tỉnh, học tập và ở lại thủ đô lập nghiệp. Tôi là nhân viên văn phòng, còn chồng làm về sửa chữa ôtô, tổng thu nhập hàng tháng 20-40 triệu đồng. Sau khi cưới, chúng tôi thuê căn phòng 16m2 ở trọ. Một năm sau, tôi sinh bé trai đầu lòng. Gia đình tôi cộng thêm bà ra chăm cháu là 4 người. Chúng tôi cảm thấy rất chật chội, ngột ngạt. Mong muốn có một ngôi nhà của riêng mình để có không gian thoáng rộng cho con chơi bắt nguồn từ đây. Chúng tôi chấp nhận sống chật chội để chi phí giảm xuống thấp nhất, cố gắng dành dụm tiền mua nhà.

Tôi bắt đầu để ý đến những thông tin mua bán nhà đất, nhưng mới chỉ dừng lại ở mức nghe ngóng. Bởi chồng tôi chỉ thích nhà mặt đất và không muốn (đúng hơn là không dám) vay ngân hàng

Tháng 10/2016, tôi thấy giá đất khu vực ngoại thành như La Phù, Tả Thanh Oai, Yên Nghĩa khá rẻ, phù hợp với khả năng của gia đình tôi, khoảng 300-500 triệu đồng. Tôi liên hệ với chủ một vài mảnh đất hẹn họ đưa đi xem vào một buổi sáng thứ 7. Người tôi hẹn là nhân viên của phòng bất động sản. Cô ấy liệt kê cho tôi những mảnh có giá hơn 300 triệu, diện tích khoảng 30-35m2. Trong số đó, có một mảnh đất 35m2, đã có sẵn nhà cấp 4, giá 450 triệu đồng, ở Tả Thanh Oai, Thanh Trì, Hà Nội. Tôi nghe thấy khá ưng nên nhờ cô ấy đưa đi xem ngay. Vì háo hức và mong mỏi có nhà riêng nên dù thấy quãng đường tuy hơi xa nhưng tôi không ngại, "mình ít tiền, dù xa một chút nhưng vẫn là nhà của mình".

Căn nhà cấp 4 của chị Thu Lan dài 10m, bề ngang 3,5 m, nhà chia đôi ngay cửa ra vào, một bên là cổng, một bên là bếp và nhà tắm. Ảnh: NVCC.
Căn nhà cấp 4 của chị Thu Lan dài 10m, bề ngang 3,5 m, nhà chia đôi ngay cửa ra vào, một bên là cổng, một bên là bếp và nhà tắm. Ảnh: NVCC.

Đến nơi tôi thấy căn nhà kiểu nhà ống còn mới, rộng rãi, có gác xép, phần đầu chia hai nửa thành lối đi để xe, một bên là nhà tắm và bếp nấu. Nhìn thấy thiết kế như vậy, tôi nghĩ không phải cho xe vào nhà, nấu ăn không ám mùi, nhà vệ sinh cách xa nơi ngủ nên thấy rất hài lòng. Điều khiến tôi thích hơn cả là sau khi chồng tiền, làm xong thủ tục mua bán, tôi có thể chuyển về ở ngay.

Tôi chụp ảnh gửi chồng và nói với anh cảm nhận của mình. Buổi trưa chồng tôi qua xem nhà, cũng ưng như tôi. Chúng tôi qua nhà hàng xóm bên cạnh hỏi han một chút về chủ cũ và lịch sử mảnh đất. Thấy họ nói đất lành, chủ cũ làm ăn phát đạt, gia đình êm ấm nên càng quyết tâm hơn. Bác hàng xóm, cũng là chủ đầu tiên của mảnh đất này, theo tôi thấy là một người hiền lành, hiểu chuyện.

Sau đó, hai vợ chồng quay lại văn phòng nhà đất, quyết định mua và đặt cọc. Từ lúc xem cho đến khi quyết định, chỉ vỏn vẹn có 2 tiếng.  Lúc này, vợ chồng tôi chỉ có 100 triệu trong tay. Sau khi đặt cọc, chúng tôi gọi điện về nhờ ông bà ngoại vay 200 triệu, lãi 1,5%/tháng, còn lại mượn người thân, bạn bè mỗi người một ít. 2 ngày sau, chúng tôi làm thủ tục sang tên đổi chủ và dọn về nhà mới. 

Sau khi về ở, chúng tôi mới biết mình bị mua đắt, so với các nhà cùng khu tương tự, căn nhà này chỉ khoảng 380 triệu. Nơi tôi ở khá hẻo lánh, mất 15-20km để đi tới công viên, 10km đến siêu thị gần nhất. Ngày nào cũng đi làm với quãng đường dài hơn 17km, sáng tinh mơ đi, đến tối mịt mới về, cuối tuần mẹ con tôi chỉ ru rú trong nhà, ngại chẳng muốn đi đâu vì xa. Tội nhất là những hôm con bị ốm, đi tiêm phòng, đã mệt còn phải đi mãi mới tới bệnh viện.

Nhà xây hơi thấp nên gác xép chỉ cao hơn một mét, để đồ hợp lý hơn là ngủ. Chủ cũ thiết kế theo kiểu phòng trọ bình dân, móng nhà cấp 4 không thể lên tầng. Vì thấp hơn những nhà bên cạnh nên nhà tôi chẳng bao giờ được đón ánh nắng. Chỉ qua vài tháng mùa mưa, tường bên ngoài nhà đã mọc đầy rêu xanh, ẩm mốc, muỗi nhiều vô kể. Những ngày trời nồm, nền nhà ướt rượt, đồ đạc thi nhau nổi mốc, quần áo vài ngày không khô, mà có khô cũng có mùi khó chịu. 

Gác xép nhỏ cao hơn 1m, chủ yếu dùng để đồ. Ảnh: NVCC
Gác xép nhỏ cao hơn 1m, chủ yếu dùng để đồ. Ảnh: NVCC

Ở đây, có đường nước máy, nhưng vì ở cuối làng nên chảy vô cùng yếu, đến mức quanh đây chẳng ai dùng được. Chúng tôi phải sử dụng giếng khoan và nước mưa hứng từ mái nhà xuống. Nhưng vì mái thấp, mèo hay đi bậy nên rất bẩn, không thể hứng nước được. Còn giếng khoan, nước nhiễm sắt nặng, để một lúc ngoài trời là nước trở nên vàng khè. Chúng tôi phải xây dựng hệ thống bể lọc bên trên, cứ vài tháng lại leo lên mái nhà thay cát lọc một lần. Tôi còn mua thêm cả máy lọc nước để dùng ăn uống.

Lúc này vợ chồng tôi uể oải, chán nản, cảm thấy mình thật sai lầm khi chưa tìm hiểu kỹ những vấn đề như giá cả, đi lại, điện nước, thiết kế nhà. Nhưng đâu đã hết. Tôi loay hoay mãi, chuyển tới 4 trường mới tìm được cho con trường tư tàm tạm. Nói là tàm tạm vì con chịu ăn uống, ngủ nghỉ, chịu chơi với bạn, còn những kỹ năng khác như ngoại ngữ, võ thuật, âm nhạc, đi dã ngoại,… là điều xa vời. Điều quan trọng như vậy mà tôi lại bỏ quên, chỉ mải mê chạy theo cái danh “có nhà riêng”.

Đã thế, hàng xóm ở đây không hề thân thiện như tôi tưởng, cũng chẳng phải ai biết nhà nấy như người ta vẫn đồn về nếp sống ở phố. Họ soi mói, nhắc nhở chúng tôi liên tục, thậm chí còn bảo “Về đây thì phải theo chúng tao hết”. Nhà riêng nhưng chúng tôi thấy chẳng khác đi thuê, lúc nào cũng nơm nớp sợ hàng xóm ý kiến, ngại chẳng dám sửa chữa, sắm sửa gì. 

Sau khi mua rồi tôi mới thấy quanh khu vực mình mua nhà, có nhiều người rao bán những căn kiên cố, thiết kế đẹp hơn, theo kiểu gia đình, thoáng, có ánh nắng, mà giá cũng chỉ như nhà tôi. Vợ chồng tôi thấy tiếc vô cùng, nếu không vội vàng, dành thời gian tìm hiểu kỹ hơn có lẽ chúng tôi đã mua được ngôi nhà phù hợp hơn với mong muốn của mình.

Lúc này sau gần 2 năm ở nhà riêng, vợ chồng tôi quyết định cố gắng trả nợ thật nhanh cho ngân hàng (chúng tôi thế chấp sổ đỏ vay tiền làm ăn) rồi bán đi để mua một căn mới. Tôi cũng rút ra kinh nghiệm, tìm nhà phải phù hợp với điều kiện, mong muốn và nhu cầu của gia đình, nhất là không được vội vàng. 

Thu Lan (VnExpress)
Bình luận của bài viết...
close
Top