...

Tiêu tiền thông thái

  • Vợ chồng tôi ở Sài Gòn, thu nhập hơn 30 triệu mỗi tháng nhưng vẫn... tiêu sạch

    Tháng con ốm đi bệnh viện, hay xe máy hư phải sửa hoặc mua sắm gì là gần như không dư đồng nào, dù chúng tôi đã cố tiết kiệm.
  • 10 thói quen đơn giản tuổi 20 nên thực hiện để sớm thành triệu phú

    Dậy sớm, lập tài khoản tiết kiệm tự động, lên kế hoạch chi tiêu... là những thói quen đơn giản hàng ngày có thể giúp bạn kiếm tiền nhiều hơn.
  • Kinh tế gia đình tôi đi xuống sau vài lần đổi xế xịn

    Chồng chị Yến cho rằng, đi ô tô xịn, gặp đối tác nói chuyện làm ăn dễ vào hơn.
  • Có nhà và thu nhập gần 40 triệu, vợ chồng tôi vẫn không dám mua ô tô

    InfoMoneyHiện tại, tôi thu nhập khoảng 21 triệu mỗi tháng, còn vợ 15 triệu, có nhà, tiền tiết kiệm nhưng nhu cầu chỉ cần mua chiếc xe máy mới là đủ.

    Bài viết dưới đây là chia sẻ của anh Trọng Ky, 27 tuổi ở Hà Nội:

    Nên cân nhắc kỹ trước khi mua ôtô vì bạn có thể gánh thêm nhiều chi phí khi nuôi xe
    Nên cân nhắc kỹ trước khi mua ôtô vì bạn có thể gánh thêm nhiều chi phí khi nuôi xe

    Đọc nhiều bài chia sẻ trên mạng, tôi không hiểu sao mọi người cứ phải tìm đủ cách mua ô tô trong khi chẳng phải là đại gia. Thực tế, nếu chỉ mua ô tô phục vụ nhu cầu cá nhân sẽ rất tốn kém với gia đình thu nhập dưới 50 triệu/tháng, xét theo mức sống ở các thành phố lớn (như Hà Nội). Tôi từng phân vân xem nên lên đời xe máy hay ô tô và nhẩm tính những khoản chi trong một tháng nếu có ô tô như sau: Xăng: 2 triệu (mỗi tuần 500.000, tôi đi làm 13km); Gửi xe 2 triệu (ở nhà và công ty mỗi nơi một triệu); Bảo hiểm, bảo dưỡng, đăng kiểm: xấp xỉ một triệu; Rửa xe, đỗ vãng lai: 500.000.

    Như vậy chi phí cho ô tô ít nhất sẽ là 5 triệu mỗi tháng, chưa tính thỉnh thoảng mất tiền do va chạm hay vi phạm giao thông. Còn một khoản nữa ít ai để ý là hao mòn xe. Bạn đi giữ xe đến mấy thì sau 3 năm bán lại cũng sẽ lỗ ít nhất 100 triệu, tức là một tháng hao mòn xe mất hơn 3 triệu. Tóm lại, sau 3 năm đi ô tô, bạn sẽ thấy mỗi tháng mất thêm 8 triệu và khoản tiền mua xe nằm im một chỗ, không sinh lợi gì.

    Mặt khác, taxi công nghệ đã rất phổ biến. Giả sử tôi có dùng taxi này đi làm thì chi phi hằng tháng của tôi sẽ là 110.000 x 2 x 22 = 4,5 triệu (mỗi chiều đi tôi mất 110.000, một tháng đi làm 22 ngày). Số tiền này rẻ chán so với con số 8 triệu ở trên. Hơn nữa, tôi chẳng bao giờ phải lo việc tìm chỗ đỗ xe, nói chuyện với công an hay tranh cãi khi va quệt. Thời gian trên ô tô, tôi hoàn toàn có thể nghỉ ngơi hay giải quyết công việc cá nhân. Cho nên với những người lấy lý do "tránh mưa nắng" để mua ô tô thì rõ ràng chưa tính toán thấu đáo.

    Suy đi tính lại, tôi thấy ô tô chỉ giải quyết được mặt sĩ diện, hào nhoáng của người Việt. Mọi người cho rằng từ ô tô bước ra thì sẽ được kính nể hơn. Các giám đốc, nhân viên bán hàng mà đi ô tô thì đối tác, khách hàng cũng sẽ tôn trọng hơn. Ông bà có con cháu đi ô tô cũng nở mày nở mặt hơn... Tôi chỉ mới 27 tuổi, công việc gần như không tiếp xúc với đối tác hay khách hàng nên những điều trên là không cần thiết.

    Không ít người cho rằng dịp lễ tết mà có ô tô đi du lịch, về quê thì chủ động hơn. Tuy vậy, hiện nay xe khách chất lượng cao cũng rất phổ biến, bỏ ra vài triệu đi lại còn đỡ tốn kém hơn nuôi ô tô.

    Bạn tôi, hai vợ chồng kinh doanh thu nhập không ít hơn 200 triệu/tháng nhưng cũng chẳng cần đến xe hơi. Trong khi đó một người bạn của vợ tôi thì khốn khổ nuôi xe vì lương hai vợ chồng chỉ 30-40 triệu. Nhìn ông chồng bước từ ô tô xuống quần là áo lượt nhưng ai biết đâu hằng tháng chẳng đưa được cho vợ đồng nào.

    Hiện tại, tôi thu nhập khoảng 21 triệu mỗi tháng, còn vợ 15 triệu. Đã có nhà riêng nhưng vì vợ đi làm xa nên chúng tôi cho thuê với giá 10 triệu/tháng để đi thuê một căn hộ gần cơ quan vợ chỉ tốn 4 triệu. Năm ngoái, trước khi có con, vợ chồng tôi tiết kiệm được 200 triệu. Mẹ tôi nói nếu hai đứa mua ô tô thì bà sẽ cho vay tiền. Dù hai vợ chồng cũng thích xe hơi nhưng sau khi tính toán thì chúng tôi tạm gác lại, chỉ cần mua chiếc xe máy mới là đủ.

    Hiện tại, vì đã có con, các khoản chi của vợ chồng tôi tăng lên rất nhiều. Chúng tôi dùng tiền tiết kiệm để sinh lời, trang trải cuộc sống cho gia đình và giúp đỡ họ hàng 2 bên thay vì mua và nuôi ô tô. Vào những đi làm mà ngày mưa to, nắng gắt hay khi cả nhà muốn đi chơi ngoại thành, chúng tôi sẽ gọi xe dịch vụ. Tôi tính, 3-5 năm nữa, khi đã có vị trí tốt hơn trong xã hội và nếu công việc cần thiết, tôi sẽ nghĩ lại việc mua ô tô.

    Trọng Ky (VnExpress)

    Bạn cần bao nhiêu tiền để an tâm nghỉ hưu?

    InfoMoneyChiến lược nghỉ hưu thành công là bạn có đủ tiền để trả chi phí sinh hoạt, cộng thêm một ít tích lũy phòng các nhu cầu đột xuất.

    Nói đến chuyện nghỉ hưu, mỗi người lại có dự tính khác nhau. Một số người nghĩ về việc đủ tiền đi vòng quanh thế giới, số khác nghĩ về cuộc sống yên ổn bên con cháu. Dù chuẩn bị theo hướng nào đi nữa, một ngày nào đó chúng ta cũng phải nghỉ hưu, và vì thế nên chuẩn bị trước, theo lifehack.

    Ảnh minh họa. Nguồn Internet
    Ảnh minh họa. Nguồn Internet

    Để làm việc này, bạn cần vạch ra:

    - Nơi bạn sẽ sống

    - Chi phí để sống ở đó (thuê hay mua nhà, thực phẩm, phương tiện di chuyển...)

    - Các chi phí khác bạn cần tính đến, như du lịch/bảo hiểm/y tế và thuế.

    Thực tế là bạn cần nghĩ về những điều này ngay từ bây giờ, và để dành tiền ngay từ hôm nay. 

    Có rất nhiều lợi ích của việc chuẩn bị sớm cho nghỉ hưu: Nó tối ưu hóa sức mạnh đầu tư của đồng tiền.

    Chẳng hạn, nếu bạn tiết kiệm 100 đôla/tháng (khoảng 2 triệu đồng) và bắt đầu đầu tư từ 30 năm trước, với lãi suất khoảng 10%, ban đầu bạn sẽ thấy trong 5-10 năm, khoản đầu tư đó không sinh sôi nhiều. Tuy nhiên, qua ngưỡng thời gian này, tài sản sẽ tăng lên nhanh chóng do ảnh hưởng của lãi kép. 

    Giả sử có hai người, một tuổi 30 và một tuổi 40. Cả hai cần được nghỉ hưu ở tuổi 60, với cùng mục tiêu tiết kiệm đến lúc đó là 300.000 đôla. Cả hai đều bỏ tiền vào quỹ đầu tư với lãi suất 10%. Để đến đích, người trẻ hơn cần tiết kiệm 100 đôla mỗi tháng và người già hơn cần bỏ ống 300 đôla mỗi tháng. Như vậy, chỉ vì xuất phát chậm 10 năm, anh 40 tuổi phải chi trả cho tiết kiệm nhiều hơn gấp 3 lần so với anh trẻ. 

    Trong những năm đầu sự nghiệp, bạn không thể tiết kiệm nhiều tiền cho quỹ nghỉ hưu, vì bạn có nhiều mục tiêu khác nhau. Tuy nhiên, bạn có thể tăng dần khoản đầu tư này nếu bắt đầu từ một con số nhỏ. 

    Tuổi nào về hưu là hợp lý với bạn

    Với nhiều người sắp về hưu hoặc mới nghỉ gần đây, một trong những tiếc nuối tài chính lớn nhất là họ đã không tập trung tiết kiệm trong những năm vàng son. Theo Robin Williams, giáo sư về kinh tế tại Mỹ, báo cáo tiêu dùng của nước này cho thấy chỉ có 28% nhà đầu tư ở độ tuổi 55 trở lên là hài lòng với cách họ đã tiết kiệm để nghỉ hưu.

    Bạn có thể rút ra tuổi nghỉ hưu cho mình dựa vào con số tương đối của người xung quanh, và kiểm tra bạn còn phải làm việc bao nhiêu năm nữa. 

    4 bước đơn giản sau sẽ giúp bạn bắt đầu chuẩn bị cho nghỉ hưu ngay từ bây giờ, để không hối tiếc về sau, và có thể nghỉ hưu sớm hơn dự kiến:

    1. Dành 15% thu nhập cho quỹ nghỉ hưu của bạn

    Bước đầu tiên là tiết kiệm 15% thu nhập. Tùy thuộc vào mức lương thực tế, bạn có thể tăng tỷ lệ này lên cao, miễn là không ảnh hưởng đến chất lượng sống hiện tại. 

    2. Đầu tư tiền vào nhiều hạng mục 

    Bỏ tất cả tiền vào một chỗ là nguy cơ lớn nhất với tiền hưu trí. Hãy chọn mua cổ phiếu của những thương hiệu nổi tiếng và lớn nhất, hoặc những tổ chức mà bạn chưa biết rõ nhưng có nhiều tiềm năng tăng trưởng. 

    3. Để yên cho tiền sinh lời

    Đầu tư tiền để nó sinh lời trong dài hạn, bạn đừng sốt ruột, hãy để nó ở yên trong quỹ và tiếp tục bổ sung vào. 

    4. Làm việc với chuyên gia đầu tư chuyên nghiệp

    Hãy nhờ các tổ chức đầu tư chuyên nghiệp, nếu không bạn sẽ phải lo lắng rất nhiều về nó trong 30 năm liền hoặc hơn.

    T.An (VnExpress)

    Được bạn cho vay 400 triệu vì giúp bạn thuở hàn vi

    InfoMoneyCho đi sẽ nhận lại là có thật, tôi đã giúp người khác và lại gặp người khác giúp đỡ tôi.

    Tôi vừa đọc được bài viết của tác giả Dũng, hỏi làm cách nào để từ chối cho bạn mượn tiền với rất nhiều mưu kế được độc giả đưa ra. Qua đây, tôi cũng muốn kể câu chuyện về quá trình vay mượn của chính bản thân.

    Khi còn là sinh viên, tôi được mẹ cho nhiều tiền hơn so với các bạn, tiêu cũng ít nên tôi rất hay được các bạn hỏi mượn. Có bạn trọ cùng phòng, gia đình khó khăn hay hỏi mượn để đóng tiền học phí và cũng có bạn mượn tiền để tiêu.

    Đa phần các bạn đều trả tôi đúng hạn. Nhưng tôi cũng mất một vài khoản 200 - 400.000 đồng khi cho hàng xóm nhà trọ vay. Những khoản ấy, thời điểm đó là lớn với tôi, nhưng giờ tôi cũng thấy số tiền đó chẳng có gì quá lớn lao.

    Khi tôi có gia đình, do cả hai vợ chồng công việc chưa ổn định, nhiều khoản chi tiêu, lại thêm nghén bầu bí nên tôi nghỉ ở nhà một vài tháng. Hai vợ chồng chi tiêu với số lương eo hẹp của chồng, không dám xin bố mẹ hai bên mà chỉ có thể vay mượn bạn bè. Chính những người bạn tôi cho mượn tiền khi xưa, nay họ lại giúp tôi tiền bạc. Xưa cho bạn mượn vài trăm nay bạn cho mượn vài triệu đến vài chục triệu.

    Lúc tôi gần sinh em bé, không có tiền mua sắm đồ thì chính người chị ngày xưa tôi hay giúp vài chục lại cho tôi mượn số tiền lên đến 50 triệu đồng trong suốt quá trình tôi nuôi con nhỏ. Cũng trong giai đoạn khó khăn này, có bạn hỏi mượn chồng tôi 5 triệu đồng, bạn hứa trả một tuần nhưng hơn hai năm bạn mới liên lạc lại, xin lỗi và trả. Bởi vì bạn bị đi tù.

    Cũng có anh mượn 6 triệu đồng bảo cưới xong trả nhưng đến nay cũng hai năm chưa trả, chúng tôi cũng không hối thúc vì biết anh thực sự khó khăn. Sau chúng tôi còn vay giúp anh 50 triệu đồng để anh trả khoản vay nặng lãi và khoản này anh bạn đã trả đúng hạn.

    Bởi vì chúng tôi đã từng chạy vay từng đồng để lo cuộc sống mỗi ngày, nên chúng tôi hiểu sự khó khăn khi phải mở lời đi vay. Do dó, chúng tôi luôn cố gắng giúp đỡ nếu ai đó hỏi vay với lý do chính đáng.

    Tôi cũng hay giúp một vài người hàng xóm từ vài trăm đến vài triệu đồng, mặc dù gia đình tôi chẳng khá giả gì so với những người hàng xóm khác. Có người trả đúng, có người sai hẹn, nhưng trước sau họ cũng trả.

    Ảnh minh họa. Nguồn Internet
    Ảnh minh họa. Nguồn Internet

    Đi vay quả thực rất ngại, tôi biết là sẽ gây khó cho chính người bị hỏi vay, nên mỗi lần hỏi vay tôi luôn phải trình bày lý do, hạn trả và chốt một câu: “nếu không có thì không sao, không phải ngại đâu”, để bạn có từ chối cũng không phải áy náy.

    Đa phần những người tôi hỏi vay đều cho tôi vay, tôi rất trân trọng và luôn cảm thấy biết ơn và tìm cách trả lại khi có thể. Cũng có một hai người bạn từ chối cho vay, tôi hiểu họ lo lắng và không tin tưởng tôi nên từ chối giúp đỡ. 

    Với những người bạn đó, tôi vẫn chơi, nhưng chắc chắn không có sự thân thiết tận đáy lòng như những người đã giúp đỡ tôi. Có thể bạn tự tin cả cuộc đời bạn không cần nhờ vả ai nên bạn chẳng cần phải giúp đỡ ai. Có thể bạn đúng, nhưng kể cả khi bạn đúng bạn cũng sẽ không có những người thực sự thân thiết xung quanh.

    Cuộc sống chỉ bo bo giữ thì tôi nghĩ cũng chẳng có gì thú vị. Năm ngoái, chồng tôi đang vào ngân hàng trả lãi vay tiêu dùng, vô tình gặp một anh đồng hương lâu ngày không gặp. Anh hỏi chuyện, biết kế hoạch làm ăn của chồng tôi, anh tự cho mượn 400 triệu đồng mà không cần bất kỳ sự đảm bảo nào cả.

    Chúng tôi thường bảo nhau, chắc anh ấy là quý nhân của gia đình. Có lẽ nào do chúng tôi hay cho vay nên lại gặp được người tốt cho vay lại. Giờ đây, số tiền tôi cho vay nhiều hơn số tiền tôi đang đi vay, có những khoản tôi vay để giúp đỡ anh em, bạn bè cần vay mà họ không thể vay đâu được.

    Tôi cũng đang cố gắng làm để trả những khoản vay như đã hứa. Tôi nghĩ, cứ sống thoáng, sống tốt thì sẽ có người tốt ngược lại với mình. Cho đi sẽ nhận lại, điều đó là có thật. Tôi giúp người khác và lại gặp người khác giúp đỡ tôi.

    Tôi nghĩ chính cách sống này mà xung quanh tôi có rất nhiều người tốt, từ anh em, bạn bè, đến các đối tác trong nước và quốc tế. Tôi nghĩ, cuộc sống luôn có người tốt, có người xấu, không vì những người xấu mà mình phải thay đổi cái tốt của con người mình.

    Miu (VnExpress)

    Những lưu ý cần nhớ khi du lịch hè

    InfoMoneyMùa hè là mùa dành cho những chuyến du lịch thú vị. Tuy nhiên, để cho chuyến đi được vui vẻ trọn vẹn, cần lưu ý bảo vệ sức khỏe bằng những cách cơ bản sau đây.

    Phòng tránh say tàu xe

    Say tàu xe là sự rối loạn hoạt động của cơ quan tạo thăng bằng của cơ thể, cơ quan này nằm ở tai trong của mỗi người. Say tàu xe có thể gặp ở một số người khi đi xe hơi, máy bay, tàu thủy. Triệu chứng thường gặp là khó chịu, chóng mặt, nhức đầu, đổ mồ hôi, buồn nôn.

    Trước khi đi tàu/xe, không nên ăn quá no và cũng không được để bụng đói, nên uống thuốc chống nôn theo chỉ dẫn và dùng cao dán vào rốn. Không dùng đồ uống có gas, có cồn trước và trong khi đi xe. Nên ngậm một lát gừng tươi hay ô mai gừng. Lựa chọn chỗ ngồi ở khoảng giữa xe, tránh ngồi ở vị trí trục bánh xe và cuối xe, nếu đi tàu nên ngồi ở phía cuối đoàn tàu; mắt nhìn thẳng. Khi xe quay đầu, lượn vòng hoặc đi vào chỗ đường xóc nên ngả người theo xe. Nên đề nghị mọi người không hút thuốc lá trong xe.

    Phòng tránh mất nước

    Nhiều người do ngại việc đi vệ sinh trong lúc di chuyển bằng tàu/xe nên không dám uống nước, điều này không nên vì sẽ dẫn đến cơ thể bị thiếu nước và muối khoáng do đổ mồ hôi và hô hấp, dẫn đến tình trạng lượng nước tiểu bị cô đặc khiến dễ bị sỏi thận, nhiễm trùng đường tiểu…

    Do đó cần phải uống nước đầy đủ theo nhu cầu (trẻ con: 1 - 1,5 lít/ngày, người lớn: 2 - 2,5 lít/ngày) và khoảng 2 - 3 giờ nên dừng xe đi vệ sinh một lần. Khi thấy môi khô, tiểu ít, nước tiểu vàng có nghĩa đang thiếu nước; nên kiểm tra màu và số lượng nước tiểu của các bé nhỏ trong suốt chuyến hành trình.

    Phòng tránh say nắng

    Khi đi nắng cần đội nón rộng vành. Luôn đem theo nước uống và tuyệt đối không ở lâu ngoài nắng. Khi bị say nắng, nên sử dụng khăn ướt lạnh đắp nách, bẹn, khuỷu, cổ, ngâm cả bàn tay và cẳng tay vào nước mát, uống nước đường nhạt pha thêm ít muối.

    Nếu sau 1 giờ, thân nhiệt xuống dưới 39 độ C là đạt hiệu quả, sau đó tiếp tục theo dõi trong vòng 24 giờ tại cơ sở y tế để được khám và sử dụng thuốc theo chỉ định của thầy thuốc.

    Nên rửa tay thường xuyên

    Phòng ngừa bị lây nhiễm các virus mang mầm bệnh bằng việc thường xuyên rửa tay với xà phòng, ngay sau khi về đến nơi ở sau cuộc hành trình, trước khi ăn và sau khi đi vệ sinh. Nên mang theo nước rửa tay khô hoặc khăn ẩm khi đi ra ngoài để luôn giữ cho tay sạch sẽ.

    Phòng tránh rối loạn tiêu hóa

    Khi ăn uống cần đặc biệt chú ý vệ sinh an toàn thực phẩm: không ăn rau sống, kem, nước đá; không ăn thịt gia súc, gia cầm, thủy sản chưa nấu chín (món gỏi, món tái…); không nên ăn uống hàng rong dọc đường, do điều kiện vệ sinh không được bảo đảm khiến dễ mắc bệnh lây lan qua đường tiêu hóa như tiêu chảy, thương hàn, dịch tả, lỵ.

    Nên dùng nước tinh khiết đóng chai thay cho nước pha sẵn ở các hàng, quán.

    Cẩn thận khi dùng các thực phẩm mới lạ, nên chú ý sử dụng các gia vị có tính ấm nóng và kích thích tiêu hóa như tỏi, gừng, hạt tiêu…

    Mang theo một số loại thuốc thông thường

    Khi đi du lịch nên mang theo một số thuốc như: hạ sốt, giảm đau, chống say xe, trị tiêu chảy, trị ho, một bao bông gòn nhỏ, vài gói gạc vô trùng, vài băng cá nhân, một chai thuốc sát trùng hoặc cồn, một chai thuốc kháng sinh nhỏ mắt, thuốc chống côn trùng và một chai dầu gió.

    Những loại thuốc này sẽ rất hữu ích, nhất là khi về quê hoặc đến những vùng xa cơ sở y tế hoặc ít quầy thuốc.

    Kỹ năng thoát hiểm

    Một điểm rất quan trọng nhưng đa số mọi người ít lưu tâm, đó là kỹ năng thoát hiểm, xoay xở khi có sự cố xảy ra như hỏa hoạn, thiên tai (như bão, lụt, sóng thần, động đất…) khi đang du lịch, nhất là ban đêm.

    Nên tập thói quen tự “định vị” nơi mình đang ngủ, đang ngồi ăn, hướng nằm, ngồi cách cửa lớn, cửa sổ, lối đi bao nhiêu mét, phía bên tay phải hay trái, cách lối thoát hiểm bao nhiêu mét, hướng đông tây nam bắc, tay phải, trái, trước mặt hay sau lưng…

    Lynh Lan (DNSG)

    Gần một năm tôi chưa đưa vợ được đồng nào dù nhận lương 22 triệu mỗi tháng

    InfoMoneyKể từ ngày mua ô tô, anh Hùng không còn tiền đưa vợ lo việc nhà vì chiếc xe đã ngốn hết thu nhập của anh.

    Dưới đây là chia sẻ của anh Nguyễn Minh Hùng, 32 tuổi, hiện sống tại quận Bình Thạnh, TP.HCM:

    Tháng 9 năm ngoái, sau khi chuyển chỗ làm từ quận 10 sang quận 7 được vài tháng (chính xác là hết thời gian thử việc), tôi quyết định mua xe ô tô do quãng đường đi làm tăng thêm khoảng 8km, còn trụ sở công ty mới có chỗ đậu xe thoải mái. Thực ra từ lâu tôi đã khoái có một "em" bốn bánh nhưng công ty cũ không có chỗ để xe. Hơn nữa, sang chỗ làm mới, lương tôi cũng được tăng thêm khoảng 5 triệu nữa, “chắc sẽ đủ nuôi xe”, tôi nghĩ thế.

    Tôi về thuyết phục vợ, bán bớt ít vòng vàng của hồi môn và rút hết tiết kiệm của gia đình, được 500 triệu để mua xe. Vợ tôi nghĩ đến viễn cảnh cuối tuần cả nhà đưa nhau đi chơi hay những hôm được chồng chở đi làm, tha hồ diện đầm, xịt nước hoa mà không sợ bụi bám vào nên hào hứng lắm. Hơn nữa, cô ấy đang học lái xe nên cũng thích gia đình có xe để còn luyện tập.

    Tuy nhiên, sau khi đi xem những chiếc tầm 500 - 600 triệu như xe của mấy người quen thì tôi lại không thích vì trông chúng không sang. Tôi quyết định mua một chiếc 5 chỗ động cơ 2.0, giá lăn bánh là khoảng 850 triệu. Thiếu 350 triệu, tôi vay ngân hàng trong 7 năm, trả góp mỗi tháng khoảng 7 triệu.

    Trước đây, mỗi tháng tôi vẫn đưa vợ khoảng 12 triệu (2/3 thu nhập của mình) để cô ấy lo chi tiêu cho gia đình một phần và tiết kiệm một phần. Lương vợ tôi xấp xỉ khoảng 15 triệu. Chúng tôi mới chỉ có một con trai đang học mầm non ngay dưới sân chung cư.

    Tuy nhiên, từ ngày mua ô tô thì tôi không còn tiền để đưa vợ nữa. Sang chỗ làm mới, lương tôi tăng lên nhưng số tiền này chỉ đủ bù chi phí ăn uống bị đội lên nhiều lần. Công ty ở Phú Mỹ Hưng, nơi hàng quán bình dân không có, ăn uống phải vào nhà hàng, chi phí cho bữa ăn cao gấp đôi, gấp ba những bữa cơm tại quán vỉa hè quận 10 trước kia. 

    Chiếc ăng ten vây cá mập gắn trên nóc ôtô thế này lại vừa khiến anh Hùng tiêu hết số tiền ít ỏi định đưa vợ - Ảnh: HA.
    Chiếc ăng ten vây cá mập gắn trên nóc ô tô khiến anh Hùng tiêu hết số tiền ít ỏi định đưa vợ - Ảnh: HA.

    Mỗi tháng, tiền đổ xăng, gửi xe ở chung cư và gửi vãng lai của tôi vào khoảng 6-7 triệu. Cộng thêm khoản vay ngân hàng, vậy là mỗi tháng, chỉ để xe hoạt động bình thường, không tính bị hỏng hóc hay phí đóng do phạm luật giao thông, tôi mất 13-14 triệu. Chưa kể, một năm, tiền đăng kiểm, mua bảo hiểm bắt buộc và bảo hiểm tự nguyện là hơn 12 triệu. Tuy nhiên khoản này đã được đóng ngay từ khi nhận xe, mấy tháng nữa tôi mới phải đóng tiếp.

    Vì những chi phí phát sinh cho chiếc xe, tôi đành khất vợ khoản góp tiền nhà trước kia, hứa khi nào tiền ngân hàng giảm hoặc lương tăng mới góp tiếp. Đi xe máy, tôi chỉ cần để trong ví vài trăm ngàn, nhưng đi ô tô, tôi cũng phải thủ sẵn vài triệu, phòng khi hết xăng, phạm luật phải đi nộp phạt hay nhỡ va quệt với ai còn có tiền đền, nên không thể góp nốt vài đồng còm cho vợ được. Để bù đắp, tôi sẵn sàng chở vợ con đi chơi. Tuy được chồng làm tài xế chở đi đây đó nhưng vợ tôi vẫn không hài lòng.

    Hôm trước, vợ chồng giận dỗi nhau, vợ tôi phàn nàn từ lúc có xe, tôi đã không đưa tiền cho vợ lại còn lười làm việc nhà. Trước đây lúc rảnh, tôi thích chơi với con, giờ chỉ lo chăm chút cho cái xe. Tôi cũng phải thừa nhận, từ khi có xe hơi, tôi đi làm sớm và về muộn hơn đi xe máy do đi ô tô bị tắc đường, chậm hơn.

    Còn tôi tự thấy bản thân mình cũng tiết kiệm lắm rồi. Một tháng, tôi chỉ ra ngoài rửa xe một lần, còn đa số tự xách nước rửa xe. Có điều, tôi lại tốn tiền cho các món đồ chơi và phụ kiện dành cho ô tô. Nhận lương xong, tôi cứ phải mua cái gì đó cho xe mới thấy thoải mái, dù đó chỉ là hộp khăn giấy, con gấu bông, lọ nước hoa hay mang tính kỹ thuật hơn như bộ loa, cái bơm, rồi lót sàn... Dịp Tết, nhận tiền thưởng xong, tôi đã mạnh tay chi ngay chục triệu để thay nguyên bộ đèn, có độ sáng tốt nhưng không chói mắt người đi đường.

    Tuy nhiên, gần đây vợ thường xuyên kêu ca chuyện tiền nong khiến tôi khá "nhột". Cô ấy nói từ ngày có xe, quỹ gia đình không thêm được đồng nào, lại còn bị dốc ra hết sạch để mua xe, tôi cũng áy náy. Tôi tự hứa sẽ giảm mua đồ cho xe, mà hôm trước mới thấy cái ăng ten vây cá mập, thích quá tôi lại mua.

    Sắp tới, vợ chồng tôi phải đóng nốt 5% giá trị căn nhà (120 triệu) để lấy sổ hồng, mà nhà không còn tiền. Vợ thấy tôi tốn quá nhiều tiền cho cái xe nên đang thuyết phục tôi bán. Bởi công việc của tôi đến văn phòng, chỉ ngồi chứ không đi đâu. Có cái xe, thu nhập của tôi không được tăng lên mà chi phí bỏ ra lại nhiều. Nếu bán, chắc chắn tôi cũng bỏ được thói nghiện sắm đồ chơi và phụ kiện cho xe.

    Theo chuyên gia tài chính cá nhân Lê Kim Oanh, TP HCM, chiếc xe nếu chỉ để đi lại, không giúp gia tăng thu nhập thì chỉ được coi là một tiêu sản. Ngoài ra, anh Hùng còn tốn tiền cho nó vì đó là đam mê. Ở các công thức quản lý tài chính cá nhân thành công trên thế giới, người ta chỉ dành 10% thu nhập cho đam mê chứ không phải dành hết thu nhập cho nó.

    Bà Oanh cho rằng, những người trẻ thường tốn nhiều tiền cho những thứ mình thích chứ không phải mình cần. Tuy nhiên, khi một người đã bước vào tuổi 30, tức là cuộc sống đã bắt đầu ổn định, trách nhiệm với tài chính càng cần được nâng cao hơn. Bạn cần cân nhắc lập các tài khoản tiết kiệm khác nhau cho các mục đích khác nhau và không nên lấy khoản này tiêu cho khoản kia, ví dụ không thể lấy tiền mua nhà để mua xe, tiền ăn để mua đồ chơi cho xe.

    Hoàng Anh (VnExpress)

    5 cách đơn giản giúp ai cũng tiết kiệm được nhiều tiền

    InfoMoneyLuôn tách biệt các tài khoản, làm trống tài khoản trước ngày nhận lương... sẽ giúp bạn tiết kiệm được kha khá.

    Nếu bạn có ngân sách hạn chế và cảm thấy khó tiết kiệm, hãy thử áp dụng các cách từ chuyên gia tài chính Canna Campbell, người sáng lập trang Sugar Mamma. Bản thân bà đã để ra được 13.000 đôla trong 13 tháng nhờ những mẹo này:

    Luôn tách biệt các tài khoản

    Điều quan trọng nhất để thực hiện được kế hoạch tài chính là luôn sử dụng tài khoản tiết kiệm riêng. "Bạn không thể sử dụng tài khoản thông thường hằng ngày vì có thể vô tình hay cố ý tiêu đi khoản mình dành dụm", bà nói. Dù là cất riêng ngay trong tủ hay tạo một tài khoản độc lập, hãy cố gắng tách khoản để dành ra khỏi phần chi tiêu.

    Biết sử dụng thẻ tín dụng một cách thông minh cũng giúp bạn tiết kiệm tiền. Ảnh: Virgin Money.
    Biết sử dụng thẻ tín dụng một cách thông minh cũng giúp bạn tiết kiệm tiền. Ảnh: Virgin Money.

    Làm tròn khoản tiền mặt vào cuối ngày

    Hành động nhỏ này có thể giúp bạn tích lũy dần thành số lớn. Mỗi ngày, bà mẹ đơn thân Canna lại lấy hết tiền trong ví ra và cất đi số lẻ, chỉ để lại khoản chẵn.

    Việc này rất dễ. Tùy vào tình hình tài chính, thu nhập mà số lẻ đó có thể nhỏ hay lớn. Cách này ngoài dùng cho tiền mặt bạn có thể áp dụng với tiền trong tài khoản. "Nhiều người thường dễ dàng tiêu những đồng lẻ hoặc vứt lăn lóc trên bàn, trong hốc ô tô mà không nghĩ tới việc để dành", chuyên gia chia sẻ.

    Làm trống tài khoản vào trước ngày nhận lương

    Nghe có vẻ không hợp lý lắm nhưng nếu tài khoản trống trước khi nhận được lương thực sự là cách hay để tiết kiệm. 

    Cách này hiệu quả theo hai hướng: Bạn sẽ gửi thêm được một khoản vào phần tiết kiệm và lại bắt đầu chu trình khi bắt đầu tháng mới. 

    Để ra một khoản tiền mặt cho chi tiêu mỗi tuần

    Thay vì sử dụng thẻ để trả những chi phí nho nhỏ mỗi tuần, hãy để dành một khoản tiền mặt cho việc này. Đến cuối tuần, nếu vẫn dư, hãy cất riêng để tiết kiệm. Bạn có thể cho số tiền này vào một chiếc phong bì và sẽ cảm thấy yên tâm khi trong nhà luôn có khoản dự phòng. 

    Trả vượt mức thẻ tín dụng

    Nếu bạn dùng thẻ tín dụng để mua hàng, hãy chú ý tới khoản điểm thưởng và đừng để bị nợ. Muốn vậy, trước khi cà thẻ, hãy biết rõ trong đó mình còn bao nhiêu và bạn có thể chuyển tiền từ tài khoản chính sang để không bao giờ bị tính lãi khoản thiếu.

    Vương Linh (VnExpress)

    Cặp vợ chồng Sài Gòn vay tiền ngân hàng để buộc mình tiết kiệm thành công

    InfoMoneyKhi chị Thảo bàn với chồng vay ngân hàng 100 triệu để gửi tiết kiệm, anh cho rằng vợ lẩn thẩn nhưng bây giờ đã nhận thấy là vợ đúng.

    Dưới đây là chia sẻ của chị Phương Thảo, 42 tuổi, hiện sống tại TP.HCM.

    Tôi là nhân viên văn phòng một công ty công nghệ, chồng làm trong ngành xây dựng, thu nhập hai vợ chồng dao động khoảng 30-35 triệu/tháng. Chúng tôi có hai con nhỏ, đang học trường tiểu học công lập gần nhà. Nếu chia thu nhập bình quân đầu người, gia đình tôi ở mức trung bình của thành phố. Chúng tôi chưa có nhà to, không có xe hơi, nhưng nhìn chung cuộc sống không khó khăn. Gia đình vẫn dẫn nhau đi ăn hàng vào dịp cuối tuần hay vào các ngày kỷ niệm, vẫn đi du lịch xa hai lần/năm, đi loanh quanh gần TP.HCM thì không tính được. Tôi có thẻ tín dụng mua trước thanh toán sau, nên khi sắp cạn tiền mặt, tôi sẽ tích cực dùng thẻ, đong gạo cũng vào siêu thị để thanh toán bằng thẻ. Đó là một lý do khiến chúng tôi không mấy khi túng thiếu nhưng cũng không thể tiết kiệm được.

    Vợ chồng tôi may mắn mua được một ngôi nhà một trệt một lầu, diện tích đất 42 m2 ngay sau khi cưới vào năm 2006 ở quận 6, lúc giá đất còn tương đối rẻ, bằng của hồi môn và vay mượn người thân một ít. Khi con bắt đầu đi học, chúng tôi đã có ý định tiết kiệm tiền xây lại nhà, nhưng thường các khoản tiết kiệm chỉ được vài chục triệu đã bị lấy ra dùng mất, nào là đổi xe máy, nào là lắp thêm máy lạnh, hay đi du lịch nước ngoài, cho con học thêm khóa học nào đó... nên ý định xây lại nhà vẫn chưa thực hiện được.

    Thường mỗi tháng nhận lương, tôi đều chuyển vài triệu vào tài khoản tiết kiệm online. Chồng cũng đưa cho tôi một nửa số thu nhập của anh để lo việc nhà, còn giữ lại một nửa để chi tiêu cá nhân. Tuy nhiên, tiết kiệm online gửi dễ nên rút ra cũng dễ, chỉ vài cú click chuột là tôi có thể chuyển khoản tiền tiết kiệm vào tài khoản ATM thông thường và rút ra để tiêu. Đến kỳ thanh toán thẻ tín dụng mà chưa có lương thì đương nhiên tôi lại phải tất toán tài khoản tiết kiệm online để có tiền trả nếu không sẽ bị phạt lãi suất rất cao. Dù có dự định tiết kiệm, nhưng rồi cuối cùng tôi vẫn không tiết kiệm nổi. Tôi thỉnh thoảng cũng dằn vặt bản thân về việc không sao giữ được tiền của mình, nhưng rồi đâu lại vào đấy.

    Số tiền phải trả hàng tháng của chị Thảo (cột trái là gốc, cột giữa là lãi và cột cuối là tổng) - Ảnh: NVCC
    Số tiền phải trả hàng tháng của chị Thảo (cột trái là gốc, cột giữa là lãi và cột cuối là tổng) - Ảnh: NVCC

    Hồi tháng 3/2015, anh trai chồng tôi bị đau ruột thừa, phải vào bệnh viện mổ cấp cứu. Ngay khi đưa anh vào bệnh viện, gia đình phải tạm ứng viện phí 10 triệu. Không đủ tiền, vợ anh đành gọi điện cầu cứu chồng tôi mang tiền vào đóng giúp, dù thu nhập của gia đình anh khoảng 40 triệu/tháng. Lúc đó, may là chồng tôi vừa nhận lương nên mới có tiền hỗ trợ anh trai. Nếu sự việc xảy ra trước kỳ lĩnh lương, có lẽ chúng tôi cũng không biết kiếm đâu tiền ra để cho mượn. Dù là sự việc của người khác nhưng khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi lo lắng nếu như mình bất ngờ đổ bệnh vào giữa đêm khuya, nhập viện mà không có khoản tiền đóng viện phí thì không biết sẽ ra sao. Nửa đêm, đi vay mượn đâu có dễ. Hai thẻ tín dụng tổng hạn mức 62 triệu/tháng chỉ có thể dùng để mua hàng chứ đâu rút được tiền mặt để chi trả cho những trường hợp cấp bách.

    Vậy là tôi bàn với chồng vay tiền ngân hàng để để dành. Chồng tôi gạt phắt đi, nói rằng tôi lẩn thẩn, tự nhiên đi nuôi ngân hàng. Dịp cuối năm trước, tôi vốn liên tục được mấy nhân viên bên ngân hàng mời vay tiền tiêu dùng, nhưng lúc đó tôi từ chối.

    Tôi đành giấu chồng việc vay tiền. Vay tiêu dùng, dạng tín chấp, tôi chỉ cần nộp bản sao kê lương hàng tháng, bản photocopy chứng minh nhân dân, hộ khẩu, hợp đồng lao đồng và được nhân viên ngân hàng đến tận công ty đưa hồ sơ cho tôi khai. Tôi vay 94 triệu, lãi suất 14,75%, trả dần đều mỗi tháng hơn 3,2 triệu. Tuy nhiên, nếu tháng nào trả không đúng kỳ hạn, tôi sẽ bị ngân hàng phạt và không cho hưởng mức lãi suất ưu đãi này nữa. Vì sợ bị phạt nên tôi trả tiền rất nghiêm túc. Tính ra sau 3 năm, tôi phải trả lãi ngân hàng khoảng 23 triệu.

    Sau khi được giải ngân, tôi bỏ thêm vào đó 6 triệu, đem ra một ngân hàng khác gửi tiết kiệm, kỳ hạn 1 năm. Vì gửi qua sổ, phải giao dịch trực tiếp tại ngân hàng, nên tôi biết, với bản tính lười đi lại của mình, tôi sẽ không động vào số tiết kiệm này nếu không có việc gì thực sự cấp bách. Sau 3 năm, số tiền này đem lại cho tôi khoản lãi xấp xỉ 20 triệu. Như vậy, thực ra tôi chỉ mất hơn 3 triệu cho cái việc “lẩn thẩn” vay tiền ngân hàng để để dành của mình, mà tôi đã thực sự tiết kiệm được tiền. 

    Đến khi gần hoàn thành khoản vay này, tôi mới dám kể với chồng. Chồng vẫn chê tôi lẩn thẩn nhưng cho rằng với những người không có khả năng tự tiết kiệm, kém cỏi trong quản lý tài chính như vợ chồng tôi thì đây cũng là một giải pháp chấp nhận được. Số tiền chênh lệch chúng tôi chịu thiệt coi như là chi phí trả cho người khác tiết kiệm hộ mình. Hiện nay, dù đã trả xong khoản nợ vay ngân hàng nhưng mỗi tháng tôi vẫn chủ động trích 3,5 triệu gửi tiết kiệm. Nhờ có đà từ vụ vay mượn đó nên giờ chúng tôi tự tiết kiệm không quá khó khăn nữa. Vợ chồng tôi cũng đang lên kế hoạch vay một khoản tín chấp nữa để có thêm một sổ tiết kiệm, rồi hướng tới việc xây lại nhà.

     

    Ông Nguyễn Văn Tùng, cán bộ tín dụng một ngân hàng thương mại cổ phần cho biết, không ngân hàng nào chấp nhận cho khách vay tiền để để dành. Tuy nhiên với các khoản vay tín chấp và số tiền vay không quá lớn so với thu nhập của khách, ngân hàng thường không quá để ý đến mục đích vay tiền. Có điều, khách cần nhớ mỗi khoản vay là một cam kết dài hạn, yêu cầu khách phải có tính kỷ luật trong quản lý tài chính và thực hiện các khoản thanh toán thường kỳ trong nhiều tháng, thậm chí nhiều năm.

    Ông Tùng cũng cho rằng, với những người mà khả năng tiết kiệm kém như gia đình chị Thảo, việc chịu một khoản nợ của ngân hàng cùng những chế tài phạt nếu trả gốc và lãi hàng tháng chậm sẽ buộc họ phải nghiêm khắc với tiền bạc hơn.

     

    Hoàng Anh (VnExpress)
1 2 3 4 5
close

Top