...

Tiêu tiền thông thái

  • 3 mẹo nhỏ giúp người tiêu hoang tiết kiệm được nhiều tiền

    Nếu định ra mỗi lần mua đồ thì phải "đút lợn" một khoản, chẳng mấy chốc bạn sẽ để dành được món lớn.
  • Muốn con thành người giàu có, hãy cho bé học 5 điều này

    Chơi các môn như golf, tennis, bỏ lối nghĩ muốn gì phải có ngay... là điều bạn có thể bắt chước từ cách dạy con của các triệu phú.
  • Chủ nhà nhận quả đắng khi tự sửa thiết kế của kiến trúc sư

    Thấy nhà thấp, anh Nam (Hà Nội) tự ý nâng chiều cao mỗi tầng "cho thoáng", không ngờ bậc quá cao khiến ai đi lại cũng mỏi chân.
  • Vào hè, gia chủ mệt mỏi vì ở nhà có quá nhiều cửa sổ

    InfoMoneyVào mùa hè, nhà anh Tuấn (Hà Nội) như một chiếc hộp kính lớn tích nhiệt nên nóng bức và ngột ngạt không kém ngoài trời.

    Hơn 10 năm trước, chị Thúy (quận Nam Từ Liêm, Hà Nội) mua căn hộ trên tầng cao nhất của khu chung cư 11 tầng. Khi đó, chị quyết định chọn căn đầu hồi để mọi phòng đều nhận được ánh sáng tự nhiên, ít va chạm với hàng xóm nhất. Theo thiết kế, nhà chị có dạng gần giống chữ L, có thể mở cửa sổ ở ba phía.

    Căn hộ rộng hơn 100 m2, với 3 phòng ngủ nhưng có tới 9 cửa. Chỉ có duy nhất phòng ngủ ở giữa có một cửa sổ, các phòng còn lại đều có 2 cửa trở lên.

    Nhiều nhà phải đóng bớt cửa sổ để tránh cho phòng bị sáng lóa. Ảnh minh họa: AT.
    Nhiều nhà phải đóng bớt cửa sổ để tránh cho phòng bị sáng lóa. Ảnh minh họa: AT.

    Lúc đầu, cả gia đình đều rất hào hứng với nơi ở luôn ngập tràn ánh sáng tự nhiên. Tuy nhiên, vào những tháng hè của Hà Nội, nhiệt độ trong nhà chị luôn cao hơn hàng xóm rất nhiều. Nắng chiếu gay gắt qua các khung cửa sổ, phả từ trần chung cư xuống khiến gia đình thường xuyên phải bật điều hòa.

    Không chỉ vậy, một số cửa sổ trở thành vô dụng vì luôn phải che kín, nếu không sẽ thừa sáng, gây nhức mắt khi ngồi học, đọc sách...

    Tự xây nhà ở để nhưng gia đình anh Tuấn (quận Hai Bà Trưng, Hà Nội) cũng gặp cảnh phiền toái vì nơi ở bị thừa sáng như nhà chị Thúy. Lô đất 120 m2 của anh Tuấn có bề ngang rộng lên tới 10m. Bởi vậy, anh bỏ chừa cả bốn phía để có thể thoải mái mở cửa sổ. Hai bên hông nhà có lối đi ra vườn sau. Nhờ vậy, anh không cần phải làm giếng trời giữa nhà mà mọi phòng đều sáng.

    Trước và sau nhà có góc nhìn đẹp ra các khoảng cây xanh và hồ nước phía xa. Bởi vậy, anh Tuấn quyết định lựa chọn làm cửa sổ kính cao từ sàn tới trần, chạy dọc từ tầng 2 lên tới tầng 4 ở cả mặt tiền và phía sau.

    Tuy nhiên, tới khi chuyển vào ở, thực tế không được như ý muốn của anh. Dù nhà nằm trong khu liền kề nhưng con đường trước mặt vẫn có khá nhiều xe cộ, người đi bộ qua lại. Bởi vậy, gia đình cũng không thể thường xuyên mở cửa sổ được vì bị ồn.

    Ngoài ra, vào các ngày nắng, ngôi nhà 4 tầng hoành tráng với quá nhiều cửa kính sáng quá mức cần thiết. Không chỉ thế, các phòng có kính bao toàn bộ mặt tường trở nên nóng bức hơn, buộc phải kéo rèm dày suốt ngày. Phòng khách ở tầng một làm thông tầng với cửa kính cao khoảng 4m còn có cảm giác nóng hầm hập hơn cả bên ngoài.

    Bởi vậy, mới ở được hơn một năm, anh Tuấn buộc phải thuê thợ dán phim cách nhiệt cho toàn bộ hệ kính trong nhà. Tổng số tiền bỏ ra lên tới 20 triệu nhưng nhà cũng chỉ bớt nóng phần nào. Vào các ngày nhiệt độ cao trên 35 độ C, gia đình vẫn phải bật điều hòa nhiệt độ thấp mới hết cảm giác bức bối.

    Những khung cửa kính cao từ sàn tới trần nhà đem lại góc nhìn đẹp nhưng cũng có một số nhược điểm. Ảnh minh họa: BF.
    Những khung cửa kính cao từ sàn tới trần nhà đem lại góc nhìn đẹp nhưng cũng có một số nhược điểm. Ảnh minh họa: BF.

    KTS Vũ Hoàng cho biết, nhiều gia đình cũng gặp phải nỗi khổ "ngược" như chị Thúy và anh Tuấn. Nỗi ám ảnh nhà thiếu sáng khiến nhiều người luôn ưu tiên mua các căn hộ góc, có nhiều cửa sổ, hoặc xây nhà có cửa sổ kính rộng hết mức có thể. Tuy nhiên, điều này chưa chắc đã phù hợp với nhu cầu của gia đình bạn và có thể gây lãng phí một khoản tiền lớn.

    Bởi vậy, trước khi mua nhà, bạn cần cân nhắc kỹ, gia đình có thực sự cần mua căn góc với số tiền chênh lệch hơn nhiều, hay chỉ cần một nơi ở với mọi phòng có đủ ánh sáng. Còn khi xây nhà, việc bố trí cửa sổ sẽ phải tính toán cẩn thận hơn, có sự góp ý của kiến trúc sư. Bạn không nên chạy theo các thiết kế mà mình thấy đẹp ở chỗ khác nhưng chưa chắc hợp lý với nhà mình.

    Nhà sử dụng nhiều kính khổ lớn sẽ giúp bạn có tầm nhìn rộng ra bên ngoài nhưng có nhiều nhược điểm như khiến nhà nóng hơn, đồ gỗ trong nhà có thể nhanh hỏng do bị nắng chiếu quá nhiều. Nếu nhà có trẻ nhỏ, sử dụng cửa sổ kính khổ lớn chưa chắc đảm bảo an toàn. Gia chủ sẽ phải bỏ nhiều tiền hơn để mua được kính chất lượng tốt, có khả năng cách nhiệt.

    Với nhà phố gần mặt đường ở Việt Nam, bạn cũng không nên làm toàn bộ mặt tiền là kính, sẽ thường xuyên phải đóng rèm để đảm bảo riêng tư.

    An Yên (VnExpress)

    Thuê nhà rộng rồi cho thuê bớt phòng, vợ chồng tôi được lợi lớn

    InfoMoneyỞ căn chung cư hơn trăm mét vuông nhưng mỗi tháng chị Nguyệt chỉ phải trả 3 triệu vì người thuê cùng đã gánh bớt các chi phí.

    Bài viết dưới đây là của chị Thanh Nguyệt (Từ Liêm, Hà Nội) về cách chị tính toán cho người khác ở cùng căn hộ mình đi thuê để giảm bớt chi phí:

    Ảnh minh hoạ. Nguồn: Internet
    Ảnh minh hoạ. Nguồn: Internet

    Vợ chồng tôi đang ở trong một căn hộ ba phòng ngủ khá đẹp, rộng hơn 100 m2 nhưng mỗi tháng chỉ tốn chưa đầy 3 triệu tiền thuê, lại tận dụng được chỗ để làm nơi dạy học. Việc thuê nơi ở này là một quyết định sáng suốt và đem lại cho chúng tôi nhiều lợi ích về kinh tế

    Tôi vốn là biên tập viên, chồng là giáo viên ở một trường trung học tại Hà Nội. Cả hai đều quê tỉnh lẻ, sau khi kết hôn thì thuê nhà tại khu tập thể cũ ở Mai Dịch. Ngôi nhà rộng hơn 40 m2, giá 3 triệu đồng mỗi tháng. Chúng tôi sống tại đó hơn một năm thì tính đến việc chuyển đi vì nhà xập xệ, ẩm mốc, nhiều chuột, gián, hàng xóm thì phức tạp.

    Khi tìm nơi ở mới, vợ chồng tôi bàn nhau xem nên chọn phòng nhỏ để đỡ tốn tiền hay ở hẳn căn rộng rãi ở cho thoải mái. Lương hai vợ chồng chỉ hơn 15 triệu, chúng tôi cũng muốn tiết kiệm để sinh con và sau này mua nhà nên không muốn tốn quá nhiều cho khoản thuê. Tuy nhiên, ở phòng trọ chật chội thì bí bức mà giá điện nước lại cao.

    Đúng thời điểm đó thì người thân một chị đồng nghiệp của tôi rao cho thuê căn hộ chung cư hơn 100 m2 với giá mềm, chỉ 5,6 triệu tại quận Thanh Xuân. Dù thấy hơi quá sức nhưng tôi bàn với chồng cứ mạnh dạn thuê rồi sau đó rủ thêm 1-2 người chia sẻ chi phí. 

    Nơi ở mới thật sự tuyệt vời. Hàng xóm văn minh, không gian yên tĩnh, nhà có tủ bếp, 3 phòng ngủ đều có sẵn giường và một tủ nhỏ, phòng khách chưa đồ nhưng rộng rãi với ban công thoáng. Có điều, chúng tôi chỉ ở một phòng chính (có nhà vệ sinh bên trong), còn hai phòng trống nhưng rủ bạn bè, người thân mà không ai đến để chia bớt không gian và chi phí. Tôi quyết định rao trên mạng, chỉ cho người độc thân đã đi làm thuê, mỗi phòng ở 1-2 người. Với giá 1,5 triệu đồng/phòng trong khu chung cư dân trí cao, tôi mau chóng nhận được cuộc gọi của người có nhu cầu. Chỉ trong chưa đầy một tháng, tôi đã cho thuê được cả hai phòng. 

    Tôi yêu cầu mỗi tháng, một người ở đó sẽ đóng thêm các khoản là: 3.000 một số điện, 100.000 tiền nước (nếu sử dụng nước nóng thì thêm 50.000 đồng), 50.000 phí dịch vụ, 50.000 mỗi loại nếu sử dụng bếp nấu và tủ lạnh của vợ chồng tôi. Như vậy, hàng tháng chúng tôi thu được từ hai phòng đó 3,5-3,8 triệu đồng nên tính ra khoản tiền thực phải trả để thuê nhà còn rẻ hơn nơi ở cũ, thậm chí người ở cùng còn gánh giúp phần lớn chi phí điện nước.

    Nhà rộng, người thuê thì đi làm cả ngày, tối muộn mới về nên hè năm ngoái, vợ chồng tôi quyết định mở một lớp vừa dạy thêm vừa trông trẻ cấp 1 tại nhà. Chỉ riêng khu chung cư đó đã có vài chục người đăng ký, thêm con cái vài người quen, đồng nghiệp nữa là chúng tôi có lớp học khá đông. Sau mùa hè đó, thấy nhu cầu kèm trẻ học, trông trẻ ngoài giờ khi cha mẹ bận rất nhiều, chồng tôi quyết định nghỉ hẳn ở nhà để tập trung vào cung cấp dịch vụ này và thu nhập của anh thậm chí tăng hơn gấp đôi. Có nhiều thời gian rảnh, chồng tôi có thể giúp vợ việc nhà, đồng thời nhận thêm việc bên ngoài.

    Sau gần 2 năm ở nhà to rồi cho thuê bớt phòng, tôi thấy mọi việc đều ổn, hai vợ chồng dành dụm được nhiều tiền hơn. Trong suốt thời gian đó, hai phòng còn lại trong nhà hầu như chỉ bị trống thời gian rất ngắn vì có người chuẩn bị chuyển đi là tôi lập tức tìm người thế chỗ ngay. Tất nhiên, ở cùng người xa lạ cũng có một số điều phiền phức như người thuê không giữ vệ sinh tốt, họ thỉnh thoảng cũng phàn nàn vì buổi tối nhiều khi hơi ồn ào (những hôm có đông trẻ học thêm muộn), có người không trả tiền đúng hạn... Dù vậy, những điều đó đều có thể khắc phục và chấp nhận được. 

    Một điều may mắn của vợ chồng tôi là gia đình chủ nhà ở xa, ít ghé qua nên có lẽ không biết chuyện chúng tôi cho thuê lại và dạy học, trông trẻ tại đó. Vì luôn nhận đủ tiền và đúng hạn từ chúng tôi nên họ rất vui vẻ, thoải mái và nói sẽ cho thuê lâu dài nữa.

    Thanh Nguyệt (VnExpress)

    Cả năm không bán được nhà vì để bẩn và bừa bộn

    InfoMoneyChỉ khi chuyển cả gia đình đi chỗ khác, sơn quét lại toàn bộ, anh Nguyên mới bán được căn hộ của mình.

    Dưới đây là chia sẻ của anh Bùi Hoàng Nguyên, hiện sống tại TP HCM.

    Năm 2010 khi quyết định sẽ chuyển hẳn công tác vào TP HCM, tôi mua một căn hộ hơn 100 m2, giá 1,9 tỷ tại khu chung cư Hoàng Anh Gia Lai ở Phước Kiển, huyện Nhà Bè. Nhà tôi ở tầng 11, từ đây có thể nhìn được gần như toàn cảnh Phú Mỹ Hưng. Tiện ích ở đây khá tốt, có hồ bơi cho cư dân, có siêu thị ngay tầng trệt, thang máy nhanh, mỗi gia đình có một hòm thư.

    Sau đó, tôi thuê kiến trúc sư sửa sang lại nhà cho thoáng đãng hơn, lắp sàn, tủ bếp, làm cả hệ thống vườn treo ở ban công... Tổng cộng tôi mất 400 triệu.

    Sau khi sửa xong căn hộ, tôi lấy vợ. Vợ tôi là người gọn gàng sạch sẽ. Nhờ sự chăm sóc của cô ấy, ngôi nhà lúc nào cũng như mới. Cuối tuần, chúng tôi vẫn thuê người giúp việc theo giờ về dọn dẹp. Dù phải đi làm xa cả chục cây số, nhưng chúng tôi không thấy mệt mỏi, bởi về nhà được nghỉ ngơi thư giãn đúng nghĩa. Nhà cửa sạch đẹp mát mẻ.

    Tuy nhiên, sự ngăn nắp của ngôi nhà không còn nữa khi chúng tôi có con đầu lòng vào giữa năm 2013. Công việc căng thẳng cộng thêm áp lực chăm con, vợ tôi không đoái hoài gì chuyện dọn dẹp. Tôi đi công tác suốt, cũng đâu hỗ trợ được vợ. Chúng tôi vẫn thuê người đến dọn cuối tuần nhưng chỉ đến thứ hai là nhà lại bẩn vì con tôi bày biện khắp nhà.

    Khi rao bán nhà, việc bạn để nguyên đồ đạc cũ, bừa bộn, bẩn thỉu sẽ khiến khách mất cảm tình, không hình dung ra nơi ở của mình, khiến nhà khó bán. Ảnh: Subreader.co
    Khi rao bán nhà, việc bạn để nguyên đồ đạc cũ, bừa bộn, bẩn thỉu sẽ khiến khách mất cảm tình, không hình dung ra nơi ở của mình, khiến nhà khó bán. Ảnh: Subreader.co

    Khi cậu con đầu lòng được 2 tuổi, vợ tôi lại sinh tiếp đứa thứ hai. Hai phòng ngủ, phòng khách, hai nhà vệ sinh, ban công, chỗ nào cũng thấy đồ dùng của bọn trẻ. Trong khi đứa em bắt đầu ăn vãi và tè dầm thì đứa anh chuyển sang biến tường nhà, sàn nhà thành phông bạt để vẽ tranh, trét màu, đất nặn. Tôi chả buồn sửa lại nhà, chờ khi nào bọn nhóc lớn hẳn thì làm một thể.

    Giữa năm 2017, mẹ tôi muốn về Bắc, không trông giúp bọn nhỏ nữa, chúng tôi quyết định cho cậu em đi học và nghĩ đến việc chuyển nhà để cuộc sống thuận tiện hơn, con đi lớp có người đưa đón. Bà không ở nữa thì buộc một trong hai vợ chồng phải về sớm.

    Tôi đặt mua một căn hộ ở Bình Thạnh, dự định sẽ cho con học ngay tại hệ thống trường liên cấp trong khu chung cư. Từ đây, đến chỗ làm việc của vợ tôi chỉ mất khoảng 10 phút, đường đi không bị tắc. Căn hộ mới giá 4 tỷ chỉ có khung nhà, chúng tôi phải tự hoàn thiện nội thất.

    Sau khi quyết định mua nhà mới, tôi cũng rao bán nhà cũ luôn với giá 2 tỷ, tưởng là bán được ngay. Thậm chí tôi còn tính nếu bán được nhà cũ mà chưa sửa xong nhà mới, chúng tôi sẽ thuê một căn bên cạnh ở tạm.

    Tuy nhiên, dù đã gửi cả môi giới bất động sản nhưng suốt nửa năm 2017 chúng tôi không bán nổi nhà. Khách vào xem rồi ra ngay, không buồn trả giá. Sau này tôi mới biết, nhà chúng tôi bừa bộn quá khiến khách vào xem mất cảm tình khi thấy đồ chơi, bỉm tã vứt lăn lóc. Rồi không biết bao nhiêu là đồ đạc, đi đâu cũng va phải. Màu vẽ loang lổ trên tường, sàn nhà. Chưa kể, chúng tôi ở lâu đã quen với mùi nước tiểu của bọn nhỏ vãi ra sàn nhà, nhưng người lạ vào sẽ phát hiện ra ngay.

    Trước Tết, chúng tôi đã dọn về nhà mới nhưng vẫn chưa bán được nhà cũ. Vì dự định sẽ bán nên chúng tôi không cho thuê căn hộ, thời gian càng kéo dài, số tiền thất thoát càng lớn.

    Sau đó, nghe tư vấn của một số người, tôi quyết định sửa chữa sơ qua nhà cũ, quét sơn tường, đánh bóng lại sàn nhà, tủ gỗ… tốn thêm khoảng 30 triệu. Sau khi khoác áo mới, căn hộ trông lại đẹp như hồi chúng tôi mới nhận nhà.

    Mặc dù vụ cháy chung cư Carina vừa xảy ra khiến nhiều người ngần ngại khi mua chung cư, nhưng tháng 4 vừa rồi, tôi vẫn bán được nhà với giá 1,95 tỷ. Nếu biết trước nhà tôi bị khách chê do bẩn quá, có lẽ tôi đã dọn đi và sửa chữa lại nhà từ lâu, đỡ mất gần một năm canh me khách để bán nhà, rất mất thời gian và mệt mỏi.

     

    Theo ông Nguyễn Xuân Thảo, một nhà đầu tư bất động sản tại TP HCM, những người mua chung cư thường là những người muốn mua nhà vào ở ngay, họ rất ngại xây dựng, sửa chữa. Nên khi nhìn nhà bừa bộn, họ sẽ có tâm lý không muốn tiếp tục vì sẽ hình dung cuộc sống sắp tới của mình cũng lộn xộn như vậy. Sự bừa bộn của căn hộ cũng khiến khách cảm thấy chung cư xuống cấp. Thậm chí, kể cả với nhà phố, dù nhiều người mua xong rồi chữa lại, nhưng họ vẫn dễ bị thu hút bởi những ngôi nhà trông đẹp đẽ tươm tất hơn những ngôi nhà cũ.

     

    Hoàng Anh (VnExpress)

    4 cách dạy con dùng tiền

    InfoMoneyNhững thói quen tốt về tài chính, chứ không phải là tiền, mới là vốn sống quý giá cho con bạn nhận về những khoản lãi trong tương lai.

    Báo cáo gần đây của các nhà nghiên cứu Đại học Cambridge (Anh) tiết lộ rằng thói quen tiền bạc của trẻ được hình thành từ năm 7 tuổi. Với thời đại bây giờ, có vẻ như chẳng bao giờ là quá sớm để trao đổi với con bạn về tiền bạc. Vậy làm sao để bắt đầu giáo dục con về tiền bạc?

    1. Thay nhãn “tiền tiêu vặt” thành “tiền công”

    Đừng để con bạn nghĩ rằng tiền sinh ra bởi ATM thay vì giá trị lao động thực sự. Hãy bắt đầu trả công cho con bạn khi chúng giúp làm những việc nhà. Trẻ sẽ thấy mình “người lớn” hơn và có trách nhiệm hơn với những công việc được giao. Thay vì cho không tiền tiêu vặt hằng ngày và mắng mỏ chúng vì không giúp đỡ việc nhà, hãy trao cho trẻ cơ hội tự kiếm và hiểu giá trị đồng tiền.

    2. Cho tiền tiêu vặt hằng tuần thay vì hàng ngày

    Một tuần là một thời gian vừa đủ để con không quá thoải mái tung tiền, không cần lo nghĩ ngày mai vì ngày nào cũng có tiền. Thời gian này cũng đủ ngắn để số tiền ta cho con không quá lớn so với cho con hàng tháng. Cách cho tiền một lần từ đầu tháng khiến con rất dễ gặp cảnh đầu voi đuôi chuột, khi con tự tin dùng tiền cho món gì quá lớn vào đầu tháng và bù lại cuối tháng phải xin trợ cấp từ bố mẹ lần nữa.  

    3. Giúp con quản lý "túi tiền"

    Sau khi dạy con cách kiếm tiền và trao tiền vào tay chúng, bạn cần giúp chúng quản lý những gì chúng có.

    Không thể tránh được việc mua cho con một chiếc điện thoại để bố mẹ tiện liên lạc đưa đi đón học hằng ngày. Vậy tại sao ta không tận dụng luôn chiếc điện thoại thông minh với những phần mềm chi tiêu đơn giản cho tụi trẻ sử dụng và kiểm soát túi tiền nhỏ của chúng. 

    Nếu không ưa thích cách này, bạn có thể sử dụng cách truyền thống, là bút và giấy!

    Có nhiều bố mẹ chia sẻ trong gia đình họ có cuốn sổ nhỏ, khi nào con nhận tiền từ bố mẹ thì phải ghi rõ số tiền, ngày tháng, có ký trao - nhận đàng hoàng. Vậy thì con cũng có thể có một cuốn sổ nhỏ ghi chép lại chi tiêu vào cuối ngày. Khi ghi chép lại chi tiêu, con sẽ dễ nhận ra hiệu quả trong cách chi tiêu của chúng. Nếu con không lỡ mua chiếc váy nọ thì có thể sớm tậu về chiếc điện thoại thông minh hoặc thay vì đi xem phim với bạn, con có thể đi chơi thứ khác ít tốn kém hơn và không bị cháy túi vào những ngày sau đó! 

    Cách này giúp con nhìn nhận thói quen chi tiêu của chúng, giúp chúng tự rút ra những bài học từ hành động của chúng hàng ngày. 

    4. Công thức 3 'lọ' tiền: Chi tiêu - Tiết kiệm - Cho đi

    Nhiều người lớn bắt đầu áp dụng chia tiền lương của mình thành các gói khác nhau, có người chia làm 5 gói, có người lại tận 7. Với trẻ con thì đương nhiên là đơn giản hơn. Công thức phổ biến nhất là chia làm 3 quỹ bao gồm: 40% chi tiêu -  50% tiết kiệm và 10% cho đi. 

    Lọ Chi tiêu chiếm 40% số tiền con có được dùng mua bánh, kẹo, đi chơi với bạn, những thứ lặt vặt mà con cần hàng ngày.

    Lọ Tiết kiệm có tỷ lệ lớn nhất 50% giúp con học cách tiết kiệm và hiểu được giá trị của việc tiết kiệm tiền từ nhỏ. Lọ tiền này không chỉ là dành cho tương lai, cho học đại học… mà tuỳ vào độ tuổi của con, có thể chỉ đơn giản là những món đồ đắt tiền mà trẻ muốn có được như nâng cấp chiếc điện thoại, hay một đôi giày tốt.

    Lọ Cho đi dùng để đóng góp cho những việc quan trọng của gia đình, giúp đỡ bạn bè hay cao cả hơn nếu bạn có thể dạy con làm từ thiện từ nhỏ thì thật ý nghĩa. 

    Khi được giáo dục về tiền bạc sớm, trẻ được khuyến khích để trở nên chu đáo hơn trong việc chi tiêu cũng như dạy chúng lập mục tiêu và quản lý ngân quỹ. Nhưng trên hết, khi dạy trẻ ta còn phải nhớ nghiêm khắc với chính mình. Đừng quên là con luôn theo sát bạn và chứng kiến cách bạn chi tiêu.

    Linh Phượng (VnExpress)

    Sofa đắt tiền nhưng chủ nhà vẫn cả thèm chóng chán

    InfoMoneyAnh Phương (Hà Nội) mua bộ ghế gỗ tốt nhưng nhanh chóng chuyển sang sofa da vì gia đình thích nằm ngồi thoải mái để xem phim.

    Cách đây 3 năm, anh Phương (Gia Lâm, Hà Nội) rời nhà phố ra ngoại ô để xây nhà sống cho yên tĩnh, thoáng đãng hơn. Ngôi nhà 3 tầng của anh xây theo phong cách lệch tầng với các khu sinh hoạt sinh chung để mở, không có cửa đóng kín. Phòng khách mát mẻ, chỉ lắp quạt vì cửa sổ mặt tiền hướng đông nam, bên trong mở ra giếng trời, hành lang. Bởi vậy, ở khu vực này, anh quyết định sử dụng sofa gỗ kết hợp với đệm trải. Như vậy, mùa đông, các thành viên trong nhà có chỗ ngồi êm ái, ấm cúng; còn vào mùa hè, sofa tháo đệm sẽ mát.

    Sofa da nóng nhưng lại được nhiều nhà ưa chuộng vì đem lại cảm giác êm ái. Ảnh: Moto.
    Sofa da nóng nhưng lại được nhiều nhà ưa chuộng vì đem lại cảm giác êm ái. Ảnh: Moto.

    Nhưng qua các mùa nóng lạnh khác nhau của Hà Nội, anh lại thấy kiểu sofa gỗ thanh lịch nhưng không phù hợp với gia đình anh. Bộ ghế gần 30 triệu gồm một ghế dài đủ chỗ cho hai người, hai ghế đơn và một bàn trà được làm bằng gỗ tốt, dùng càng lâu càng bóng. Tuy nhiên, nhà anh Phương lại hay tụ tập cả gia đình, bạn bè ở ngoài phòng khách để xem phim, hát karaoke cho vui. Bộ ghế gỗ chiếm diện tích nhưng lại không đủ chỗ cho nhiều người và không thoải mái.

    Ngoài ra, hai con của anh chị còn nhỏ nên thích chạy nhảy vui đùa. Phần đệm bằng vải nỉ màu vàng tươi dù được buộc dây vào ghế nhưng vẫn bị xô lệch và nhanh chóng bám bẩn.

    Bởi vậy, sau gần 2 năm, anh Phương quyết định chuyển bộ ghế về quê cho bố mẹ vợ. Anh chị dành tiền mua một bộ sofa nhập Malaysia lên tới 50 triệu để được nằm ngồi thoải mái quanh năm. Tuy nhiên, gia đình cũng phải tốn kém thêm tiền làm kính ngăn phòng với khu giếng trời và hành lang. Vào ngày hè quá nóng, gia đình sẽ đóng cửa kính, bật điều hòa để ngồi sofa.

    Khác với anh Phương, chị Hân đầu tư một bộ sofa da xịn gần 100 triệu ngay khi nhận căn chung cư cao cấp ở quận Hai Bà Trưng (Hà Nội). Lần đầu tiên sở hữu nhà riêng lại sống một mình, chị Hân rất háo hức với việc trang trí nơi ở. Căn hộ của chị đã hoàn thiện cơ bản, chỉ cần mua sắm thêm nội thất rời là có thể chuyển vào ở. Tự tin vào khả năng thẩm mỹ của mình, chị quyết định tự mua mọi vật dụng trong nhà mà không cần nhờ kiến trúc sư.

    Ở phòng khách, chị mua một bộ sofa góc lớn, chiếm gần hết diện tích phòng. Sau khi đi chọn lựa khắp nơi, chị ưng ý với một mẫu ghế nhưng hàng đã hết nên phải chờ cả tháng mới có đồ mới về. Bộ sofa da bóng, mềm mại nhập khẩu Italy nên chị thỏa thích nằm ngồi mà không bị mỏi người.

    Tuy nhiên, trên thực tế, bộ sofa hầu như không được sử dụng nhiều vì chị Hân đi làm suốt cả ngày. Buổi tối chị cũng thường xuyên đi ăn uống, xem phim, cà phê với các bạn nên bộ sofa hầu như không được sử dụng. Khu vực phòng khách chỉ thỉnh thoảng có người ngồi sofa vào các dịp lễ Tết khi họ hàng lên chơi hoặc bạn bè qua tụ họp. Chị Hân nhiều lúc cũng thấy tiếc vì bỏ quá nhiều tiền cho một món đồ xịn ít dùng. Nhưng nếu thanh lý ghế, chị cũng thiệt đi một khoản tiền lớn nên vẫn giữ lại.

    Các gia đình trẻ, người sống một mình nên chọn sofa thiết kế đơn giản, gọn gàng. Ảnh: Handymandecor.
    Các gia đình trẻ, người sống một mình nên chọn sofa thiết kế đơn giản, gọn gàng. Ảnh: Handymandecor.

    KTS Ngọc Anh chia sẻ, cả gia đình anh Phương và chị Hân đều đã mắc sai lầm là không tính kỹ tới nhu cầu sử dụng sofa của bản thân và các thành viên trong nhà. Bởi vậy, anh Phương sớm phải mua ghế mới và điều chỉnh cả thiết kế nhà. Còn chị Hân bị lãng phí một khoản tiền lớn cho món đồ ít sử dụng.

    Theo đó, KTS Ngọc Anh đưa ra một số lời khuyên các hộ cân nhắc trước khi mua sofa:

    - Kích cỡ sofa: Bộ ghế phải có kích thước tỷ lệ với không gian nhà. Ghế quá lớn sẽ cản trở việc đi lại trong phòng; ghế quá nhỏ lọt thỏm trong không gian và việc nằm ngồi không được thoải mái.

    - Công năng sử dụng của sofa: Đầu tiên, bạn cần xác định những người thường xuyên sử dụng sofa là ai. Nếu sofa trong nhà người cao tuổi chỉ cần đơn giản, có màu sắc nền nã, đệm dày dặn. Với các gia đình đông thế hệ, có trẻ nhỏ, sofa nên có tông màu tối, chất liệu tốt. Các cặp vợ chồng trẻ, người sống một mình chỉ cần mua sofa giá vừa phải, màu sắc tươi sáng vì họ có thể thay mới trong thời gian ngắn.

    Ngoài ra, gia chủ cũng cân nhắc tới thực tế sử dụng sofa như thế nào để chọn loại ghế phù hợp: Số lượng người hay tập trung ở phòng khách; ghế sofa để thỉnh thoảng tiếp khách hay là nơi gia đình đông người thường xuyên tập trung; có tận dụng ghế cho các chức năng khác như chỗ ngủ hay cất đồ không. 


    An Yên (VnExpress)

    Bán nhà đất lên chung cư, chúng tôi sống dễ thở hơn hẳn

    InfoMoneyBán nhà phố, chị Giang vừa có tiền trả hết nợ ngân hàng, vừa mua được chung cư để ở, vừa mua được đất ở quê để dành.
    Ảnh minh hoạ. Nguồn: Internet
    Ảnh minh hoạ. Nguồn: Internet

    Dưới đây là chia sẻ của chị Thu Giang, 30 tuổi, hiện sống tại TP HCM:

    Tôi đi làm được 8 năm, đã kết hôn và có một con nhỏ. Tháng 3/2017, sau khi dồn tiền tích lũy, cha mẹ hai bên cho và vay ngân hàng, tôi mua được một căn nhà tại phường 6, quận Gò Vấp với giá 2,4 tỷ. Nhà cấp 4 đã cũ và xuống cấp nhiều nhưng diện tích rộng, hơn 70m2, nằm trong khu yên tĩnh thoáng mát, hẻm xe hơi, cách đường lớn chỉ 20m. Tôi rất hài lòng với căn nhà của mình và tính chuyện sinh sống lâu dài ở đó. Tuy nhiên, có một số khó khăn phát sinh trong quá trình sinh sống mà tôi không lường hết được.

    Căn nhà cách chỗ làm của cả hai vợ chồng ở quận 1 hơn 10km. Mỗi ngày, thời gian chúng tôi trên đường cả đi và về hơn một tiếng đồng hồ. Hai vợ chồng đi làm đều về muộn, cố gắng lắm 17h30, tôi mới được về nên phải gửi con học ngoài giờ do không có ông bà hai bên trợ giúp. Điệp khúc sáng dậy sớm tất tả đưa con đi học, rồi chiều tối mịt mù mới về đến nhà do nhà xa, đường tắc làm tôi nản chí.

    Thêm vào đó, khoản vay ngân hàng 1 tỷ đồng, lãi suất 11%/năm, nên gốc và lãi mỗi tháng, tôi đóng là gần 11 triệu (tôi vay kỳ hạn 20 năm), chiếm nửa già tổng thu nhập của 2 vợ chồng (khoảng 20 triệu). Vì mẹ về đón muộn, con tôi không thể học trường công, phải gửi trường tư, học phí hơn 4 triệu/tháng. Sau khi trừ hai khoản cố định đó, vợ chồng tôi còn đúng 5 triệu để chi tiêu, nên lúc nào cũng thiếu trước hụt sau, rất khổ sở.

    Căn nhà cấp 4 ngày càng xuống cấp: mái tôn nắng nóng, tường thấm dột nhưng nghĩ đến khoản nợ trước mắt, chúng tôi chẳng dám mơ tưởng đến chuyện xây nhà. Thế là hàng ngày, gia đình tôi vẫn sống trong cảnh nắng nóng, mệt mỏi vì kẹt xe, thiếu thốn vì hụt tiền. 

    Đầu năm nay, thấy giá đất TP.HCM rất cao, tôi chợt nảy ra ý tưởng và bàn với chồng bán căn nhà phố này, trả nợ, còn dư mua chung cư gần chỗ làm cho tiện. Nghĩ là làm, tôi rao thử nhà 3,8 tỷ, rất nhanh chóng, sau một tuần có người đến mua lại 3,6 tỷ, tôi đồng ý bán luôn. 

    Sau khi bán nhà, tôi mua một căn hộ chung cư ngay siêu thị Lotte quận 7, cách chỗ tôi làm chỉ 10 phút đi xe. Căn hộ ở tầng 6, rộng 75m2, còn rất mới và đẹp dù không phải chung cư cao cấp, phí gửi xe và dịch vụ hết 600.000/tháng. Chúng tôi mua căn hộ hết 2,2 tỷ, số tiền 1,4 tỷ còn dư sau khi chuyển nhà, tôi đem trả hết nợ và mua một mảnh đất nhỏ ở quê để dành cho con gái sau này. 

    Không còn nợ nần, đi làm gần, sống ở chung cư mát mẻ, thoáng đãng, tôi thấy cuộc sống thoải mái hẳn. Con gái tôi được học một trường mầm non cách nhà chỉ 500m, học phí 5 triệu/tháng, chất lượng tốt hơn hẳn trường cũ. 

    Cũng có nhiều người nói ra nói vào là sao chúng tôi bán nhà phí thế, bán nhà rồi mai mốt có mua được hay không, rồi cháy chung cư này nọ, nhưng tôi thấy việc cháy chung cư trước giờ nghiêm trọng cũng chỉ một vụ, trong khi nhà phố không biết bao nhiêu. Như căn nhà phố của tôi vừa cũ, vừa xuống cấp lại có đúng một lối ra, cháy cũng không chạy được. Hơn nữa, tôi nhẩm tính, để trả hết cục nợ vay ngân hàng mua nhà đó, tôi cần ít nhất 10 năm. Nếu tôi muốn xây lại nhà, phải sống trong nợ nần thêm 10 năm nữa. Như vậy, cả tuổi trẻ của tôi chỉ để tằn tiện và trả nợ cho một căn nhà, mà suy cho cùng, nó chỉ là chỗ ở thôi, như vậy có đáng hay không?

    Tôi biết, sẽ có nhiều bạn chỉ trích chung cư này nọ. Tuy nhiên, tôi nghĩ với những người có hoàn cảnh như tôi thì lựa chọn như tôi là đúng đắn. Đừng dành tất cả sức lực, tuổi trẻ và cơ hội của bạn, của con bạn chỉ vì một ngôi nhà to đẹp. 

    Thu Giang (VnExpress)

    Tôi vất vả mua đi bán lại không bằng cậu em ngồi yên hưởng đất tăng giá

    InfoMoneyMừng cậu em đồng hương vừa tổ chức lễ tân gia, anh Thuấn không khỏi ngậm ngùi vì bản thân đã bỏ mất cơ hội đổi đời như bạn.

    Dưới đây là chia sẻ của anh Phạm Minh Thuấn, 38 tuổi, hiện sống tại TP HCM.

    Tôi và cậu ấy cùng quê. Chúng tôi vào Sài Gòn từ khi học xong cấp ba, tính ra đã hai chục năm.

    Tôi học sửa chữa cơ khí. Sau 10 năm làm ở các nhà máy may thì chán vì lương thấp, tăng ca nhiều, chuyển sang học lái xe rồi xin được công việc lái xe cho một doanh nghiệp nhà nước ở quận 4. Tôi làm cùng tổ với cậu ấy. Chúng tôi đều thuê nhà ở quận 7 vì hai bà vợ đều làm việc trong khu chế xuất Tân Thuận ở quận 7. Vợ tôi làm văn phòng, lương cao hơn vợ cậu ấy chút. Chúng tôi cũng kiếm được, tầm 12-15 triệu/tháng, tùy năng suất lao động.

    Gia đình tôi tiêu tốn hơn gia đình cậu ấy, chúng tôi thuê nhà 3 triệu/tháng, còn cậu ấy từ lúc lấy vợ đến giờ vẫn ở trong căn phòng 15 m2 giá 1,5 triệu/tháng.

    Khu đất xưa anh Thuấn mua giờ mới bắt đầu có người xây nhà - Ảnh: NVCC
    Khu đất xưa anh Thuấn mua giờ mới bắt đầu có người xây nhà - Ảnh: NVCC

    Hồi đầu năm 2015, một người quen bán mấy lô đất của gia đình tại Long Bình, quận 9. Cậu ấy rủ tôi mua. Một tỷ được một lô 120 m2, đường ô tô vào được. Dù xác định không về đây ở ngay vì quá xa chỗ chúng tôi làm việc (hơn 20 km mà đường đi rất xấu, bụi bặm, ổ gà) chúng tôi vẫn mua vì thấy khá rẻ và nghĩ cất tiền vào đất sẽ an toàn. Vợ chồng tôi lúc đó có 800 triệu, gia đình cậu ấy có 700 triệu, chúng tôi đi vay thêm để đủ tiền mua đất. Nếu cầm 1 tỷ trong tay lúc đó đi mua nhà ở quận 7, gần nơi chúng tôi đang ở và làm việc, chỉ mua được những căn nhà tầm 30-40 m2 trong những hẻm nhỏ và sâu hoặc nhà chung cư tái định cư. Hai gia đình bàn nhau, sau này già, không làm việc nữa thì có thể về đây xây nhà. 

    Cơ sở hạ tầng xung quanh khu đất chúng tôi mua rất kém. Nước sạch chưa có, các gia đình phải dùng nước giếng khoan. Dân cư tương đối thưa thớt, các nhà cách nhau khá xa. Mua đất xong, chúng tôi chỉ rào xung quanh miếng đất của mình chứ chưa biết làm gì. Lúc đó, có xây phòng trọ ở đây chắc cũng chẳng có ai thuê.

    Giữa năm 2016, thấy miếng đất của mình được người ta trả 1,5 tỷ, nhẩm tính trong vòng hơn một năm, lãi được 50% số vốn bỏ ra, tôi mừng lắm và nhăm nhe muốn bán. Lúc đó, tôi cũng được giới thiệu một lô đất 100 m2 ở Phú Xuân, Nhà Bè, giá 1,2 tỷ, cách nhà tôi đang ở trọ khoảng 7km nên vợ tôi cũng đồng ý bán đất xa, mua đất gần. Vậy là tôi bán đất quận 9 mua đất Nhà Bè.

    Chỉ sau 2 tháng, có người trả tôi miếng đất ở Nhà Bè 1,45 tỷ, trừ các chi phí hoa hồng, thuế má, tôi lãi được 200 triệu, bằng số lương cả năm đi làm. Thấy kiếm tiền từ bất động sản dễ quá, tôi quyết định lấn sân vào lĩnh vực này. Vì mải mua bán đất, tôi chểnh mảng công việc ở công ty nên phải nghỉ làm. Lấy số tiền lãi sau hai lần bán đất, tôi mua một chiếc xe 5 chỗ, chạy uber, grab đồng thời đi tìm đất. Lúc này số vốn của tôi lại quay về 800 triệu ban đầu.

    Cuối năm 2016, người ta xôn xao tin Nhà Bè, Bình Chánh, Hóc Môn sắp được nâng cấp lên quận, tôi cũng tìm về đây mua đất. Muốn mua được miếng đẹp và rẻ, buộc phải mua những lô lớn cả mấy nghìn mét vuông. Vì thế, tôi góp tiền với mấy người đồng hương, mua một lô đất nông nghiệp rộng 8000 m2, giá 20 tỷ, ở Bình Chánh. Tôi chỉ có 800 triệu nên được chia 320 m2. Việc đổi mục đích sử dụng, tách sổ rất lằng nhằng nên người có cổ phần nhiều nhất muốn bán cả lô khi được giá. Chúng tôi chưa kịp bán thì tháng 5/2018, thành phố thông báo ba huyện này không đủ tiêu chuẩn lên quận, đất của chúng tôi mua giảm giá đôi chút. Sau đó bất đồng với nhóm, tôi rút tiền về, bị thiệt hại mất 30 triệu. 

    Sau đó, tôi mua đi bán lại được 2 căn nhà ở quận 7, tổng lãi được 130 triệu. Vì tôi chỉ đủ tiền mua nửa căn nhà, phải vay ngân hàng nên khi gặp khách, có lãi tôi bán luôn.

    Hiện giờ, tôi đang mua một miếng đất ở Bình Chánh rộng 90 m2 và đang trong quá trình hoàn thiện giấy tờ, chuyển đổi mục đích sử dụng từ nông nghiệp sang thổ cư. Tôi dự tính, nếu sau này được 1,5 tỷ, tôi sẽ bán. Miếng đất cũng là tất cả vốn liếng của tôi.

    Về cơ bản, sau mấy năm làm đất, tôi để dư ra được chiếc ô tô, nhưng cũng là cần câu cơm của mình vì tôi không còn làm cho công ty cũ nữa. Công việc tự do hơn, nhưng một tháng tôi cũng chỉ kiếm được khoảng 10 triệu vì còn dành thời gian tìm đất. Ngoài ra, vì công việc tự do nên tôi cũng hay được người nhà nhờ vả làm việc này việc kia trong giờ hành chính, mà tôi thì không nỡ chối từ.

    Trong khi đó, cậu em kia vẫn chăm chỉ làm việc ở công ty. Cậu ta đi học thêm tại chức luật và được cất nhắc lên tổ trưởng. Lương của cậu ta tất nhiên cũng tăng. Cuối năm ngoái, sau khi trả hết nợ vay mua đất quận 9, cậu ta đã vay ngân hàng 800 triệu, mua một ngôi nhà 40 m2 ở Phước Long, Nhà Bè, chung sổ với ngôi nhà bên cạnh. Tháng 4 vừa rồi, cậu ta đã bán miếng đất quận 9, được 3 tỷ, mua nốt ngôi nhà chung sổ với nhà mình thành 80 m2, để có được một cuốn sổ hồng mang tên mình hoàn toàn. Bây giờ, cậu ấy vừa có nhà ở, vừa có 1,4 tỷ trong tay, công việc ổn định.

    Còn gia đình tôi, vẫn đi ở trọ. Tôi cũng chưa biết, nếu bán được miếng đất ở Bình Chánh kia với giá 1,5 tỷ như kỳ vọng, tôi sẽ mua được ngôi nhà như thế nào để ở nữa khi giá nhà đất thành phố vẫn đang tăng từng ngày. Vợ bàn chúng tôi nên xây nhà tại đó để ở dù xa chỗ cô ấy làm cả 10km. Xây nhà đồng nghĩa với việc chúng tôi phải đi vay mượn và tôi không có vốn làm ăn.

    Tôi đã gần 40 tuổi, cái tuổi mà người ta bắt đầu ổn định thì công việc của tôi lại bắt đầu bấp bênh khi lượng khách đang bị giảm. Tôi cũng chưa có tiền tích lũy để lo cho tương lai sau này.

    Hôm trước, đi ăn tân gia nhà cậu ấy về, nghe chuyện miếng đất quận 9, vợ tôi cứ xuýt xoa tiếc và trách tôi thân làm tội đời, khổ lây sang vợ con. Tôi nghe vợ nói nhiều, cũng thấy băn khoăn về định hướng tương lai của mình.

    Minh Thuấn (VnExpress)
1 2 3 4 5 6 7
close

Top