...

Tiêu tiền thông thái

  • Những lưu ý cần nhớ khi du lịch hè

    Mùa hè là mùa dành cho những chuyến du lịch thú vị. Tuy nhiên, để cho chuyến đi được vui vẻ trọn vẹn, cần lưu ý bảo vệ sức khỏe bằng những cách cơ bản sau đây.
  • Gần một năm tôi chưa đưa vợ được đồng nào dù nhận lương 22 triệu mỗi tháng

    Kể từ ngày mua ô tô, anh Hùng không còn tiền đưa vợ lo việc nhà vì chiếc xe đã ngốn hết thu nhập của anh.
  • 5 cách đơn giản giúp ai cũng tiết kiệm được nhiều tiền

    Luôn tách biệt các tài khoản, làm trống tài khoản trước ngày nhận lương... sẽ giúp bạn tiết kiệm được kha khá.
  • Cặp vợ chồng Sài Gòn vay tiền ngân hàng để buộc mình tiết kiệm thành công

    InfoMoneyKhi chị Thảo bàn với chồng vay ngân hàng 100 triệu để gửi tiết kiệm, anh cho rằng vợ lẩn thẩn nhưng bây giờ đã nhận thấy là vợ đúng.

    Dưới đây là chia sẻ của chị Phương Thảo, 42 tuổi, hiện sống tại TP.HCM.

    Tôi là nhân viên văn phòng một công ty công nghệ, chồng làm trong ngành xây dựng, thu nhập hai vợ chồng dao động khoảng 30-35 triệu/tháng. Chúng tôi có hai con nhỏ, đang học trường tiểu học công lập gần nhà. Nếu chia thu nhập bình quân đầu người, gia đình tôi ở mức trung bình của thành phố. Chúng tôi chưa có nhà to, không có xe hơi, nhưng nhìn chung cuộc sống không khó khăn. Gia đình vẫn dẫn nhau đi ăn hàng vào dịp cuối tuần hay vào các ngày kỷ niệm, vẫn đi du lịch xa hai lần/năm, đi loanh quanh gần TP.HCM thì không tính được. Tôi có thẻ tín dụng mua trước thanh toán sau, nên khi sắp cạn tiền mặt, tôi sẽ tích cực dùng thẻ, đong gạo cũng vào siêu thị để thanh toán bằng thẻ. Đó là một lý do khiến chúng tôi không mấy khi túng thiếu nhưng cũng không thể tiết kiệm được.

    Vợ chồng tôi may mắn mua được một ngôi nhà một trệt một lầu, diện tích đất 42 m2 ngay sau khi cưới vào năm 2006 ở quận 6, lúc giá đất còn tương đối rẻ, bằng của hồi môn và vay mượn người thân một ít. Khi con bắt đầu đi học, chúng tôi đã có ý định tiết kiệm tiền xây lại nhà, nhưng thường các khoản tiết kiệm chỉ được vài chục triệu đã bị lấy ra dùng mất, nào là đổi xe máy, nào là lắp thêm máy lạnh, hay đi du lịch nước ngoài, cho con học thêm khóa học nào đó... nên ý định xây lại nhà vẫn chưa thực hiện được.

    Thường mỗi tháng nhận lương, tôi đều chuyển vài triệu vào tài khoản tiết kiệm online. Chồng cũng đưa cho tôi một nửa số thu nhập của anh để lo việc nhà, còn giữ lại một nửa để chi tiêu cá nhân. Tuy nhiên, tiết kiệm online gửi dễ nên rút ra cũng dễ, chỉ vài cú click chuột là tôi có thể chuyển khoản tiền tiết kiệm vào tài khoản ATM thông thường và rút ra để tiêu. Đến kỳ thanh toán thẻ tín dụng mà chưa có lương thì đương nhiên tôi lại phải tất toán tài khoản tiết kiệm online để có tiền trả nếu không sẽ bị phạt lãi suất rất cao. Dù có dự định tiết kiệm, nhưng rồi cuối cùng tôi vẫn không tiết kiệm nổi. Tôi thỉnh thoảng cũng dằn vặt bản thân về việc không sao giữ được tiền của mình, nhưng rồi đâu lại vào đấy.

    Số tiền phải trả hàng tháng của chị Thảo (cột trái là gốc, cột giữa là lãi và cột cuối là tổng) - Ảnh: NVCC
    Số tiền phải trả hàng tháng của chị Thảo (cột trái là gốc, cột giữa là lãi và cột cuối là tổng) - Ảnh: NVCC

    Hồi tháng 3/2015, anh trai chồng tôi bị đau ruột thừa, phải vào bệnh viện mổ cấp cứu. Ngay khi đưa anh vào bệnh viện, gia đình phải tạm ứng viện phí 10 triệu. Không đủ tiền, vợ anh đành gọi điện cầu cứu chồng tôi mang tiền vào đóng giúp, dù thu nhập của gia đình anh khoảng 40 triệu/tháng. Lúc đó, may là chồng tôi vừa nhận lương nên mới có tiền hỗ trợ anh trai. Nếu sự việc xảy ra trước kỳ lĩnh lương, có lẽ chúng tôi cũng không biết kiếm đâu tiền ra để cho mượn. Dù là sự việc của người khác nhưng khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi lo lắng nếu như mình bất ngờ đổ bệnh vào giữa đêm khuya, nhập viện mà không có khoản tiền đóng viện phí thì không biết sẽ ra sao. Nửa đêm, đi vay mượn đâu có dễ. Hai thẻ tín dụng tổng hạn mức 62 triệu/tháng chỉ có thể dùng để mua hàng chứ đâu rút được tiền mặt để chi trả cho những trường hợp cấp bách.

    Vậy là tôi bàn với chồng vay tiền ngân hàng để để dành. Chồng tôi gạt phắt đi, nói rằng tôi lẩn thẩn, tự nhiên đi nuôi ngân hàng. Dịp cuối năm trước, tôi vốn liên tục được mấy nhân viên bên ngân hàng mời vay tiền tiêu dùng, nhưng lúc đó tôi từ chối.

    Tôi đành giấu chồng việc vay tiền. Vay tiêu dùng, dạng tín chấp, tôi chỉ cần nộp bản sao kê lương hàng tháng, bản photocopy chứng minh nhân dân, hộ khẩu, hợp đồng lao đồng và được nhân viên ngân hàng đến tận công ty đưa hồ sơ cho tôi khai. Tôi vay 94 triệu, lãi suất 14,75%, trả dần đều mỗi tháng hơn 3,2 triệu. Tuy nhiên, nếu tháng nào trả không đúng kỳ hạn, tôi sẽ bị ngân hàng phạt và không cho hưởng mức lãi suất ưu đãi này nữa. Vì sợ bị phạt nên tôi trả tiền rất nghiêm túc. Tính ra sau 3 năm, tôi phải trả lãi ngân hàng khoảng 23 triệu.

    Sau khi được giải ngân, tôi bỏ thêm vào đó 6 triệu, đem ra một ngân hàng khác gửi tiết kiệm, kỳ hạn 1 năm. Vì gửi qua sổ, phải giao dịch trực tiếp tại ngân hàng, nên tôi biết, với bản tính lười đi lại của mình, tôi sẽ không động vào số tiết kiệm này nếu không có việc gì thực sự cấp bách. Sau 3 năm, số tiền này đem lại cho tôi khoản lãi xấp xỉ 20 triệu. Như vậy, thực ra tôi chỉ mất hơn 3 triệu cho cái việc “lẩn thẩn” vay tiền ngân hàng để để dành của mình, mà tôi đã thực sự tiết kiệm được tiền. 

    Đến khi gần hoàn thành khoản vay này, tôi mới dám kể với chồng. Chồng vẫn chê tôi lẩn thẩn nhưng cho rằng với những người không có khả năng tự tiết kiệm, kém cỏi trong quản lý tài chính như vợ chồng tôi thì đây cũng là một giải pháp chấp nhận được. Số tiền chênh lệch chúng tôi chịu thiệt coi như là chi phí trả cho người khác tiết kiệm hộ mình. Hiện nay, dù đã trả xong khoản nợ vay ngân hàng nhưng mỗi tháng tôi vẫn chủ động trích 3,5 triệu gửi tiết kiệm. Nhờ có đà từ vụ vay mượn đó nên giờ chúng tôi tự tiết kiệm không quá khó khăn nữa. Vợ chồng tôi cũng đang lên kế hoạch vay một khoản tín chấp nữa để có thêm một sổ tiết kiệm, rồi hướng tới việc xây lại nhà.

     

    Ông Nguyễn Văn Tùng, cán bộ tín dụng một ngân hàng thương mại cổ phần cho biết, không ngân hàng nào chấp nhận cho khách vay tiền để để dành. Tuy nhiên với các khoản vay tín chấp và số tiền vay không quá lớn so với thu nhập của khách, ngân hàng thường không quá để ý đến mục đích vay tiền. Có điều, khách cần nhớ mỗi khoản vay là một cam kết dài hạn, yêu cầu khách phải có tính kỷ luật trong quản lý tài chính và thực hiện các khoản thanh toán thường kỳ trong nhiều tháng, thậm chí nhiều năm.

    Ông Tùng cũng cho rằng, với những người mà khả năng tiết kiệm kém như gia đình chị Thảo, việc chịu một khoản nợ của ngân hàng cùng những chế tài phạt nếu trả gốc và lãi hàng tháng chậm sẽ buộc họ phải nghiêm khắc với tiền bạc hơn.

     

    Hoàng Anh (VnExpress)

    Lạm phát lối sống, tôi tiêu tiền "cháy túi" dù nhu nhập hàng tháng 50 triệu đồng

    InfoMoneyTừ mức lương 15 triệu đồng tăng lên gần 50 triệu, chị Thủy vẫn thấy tháng nào tiêu hết tháng đó.

    Bài viết dưới đây là chia sẻ bài toán thu - chi của chị Thu Thủy, 36 tuổi ở quận Hoàn Kiếm, Hà Nội khi mức tiêu tỷ lệ thuận với thu nhập khiến chị không có tích lũy: 

    Tôi đang sống cuộc đời được nhiều người thèm muốn: Có nhà chung cư cao cấp, đi làm bằng xe hơi, con cái học trường tư chất lượng tốt, gia đình đi du lịch thường xuyên, bản thân đều đặn đi spa, dùng hàng hiệu... Để có mức sống như vậy, tôi cũng phải làm việc cật lực và chi ra hầu như hết sạch mọi khoản kiếm được.

    Chồng tôi làm sếp nhỏ trong một công ty xây dựng. Anh thường xuyên phải đi công tác. Tôi làm trong một cơ quan truyền thông của nhà nước. 5 năm trở về trước, tôi có mức lương đều đều tầm hơn chục triệu mỗi tháng. Số tiền này đủ trang trải cuộc sống của hai vợ chồng với một con nhỏ. Ở chung với bố mẹ chồng nên chúng tôi không mất tiền thuê nhà, tháng chỉ đưa cho ông bà 5 - 7 triệu chi phí sinh hoạt, cộng thêm 2 - 3 triệu học phí cho con và thi thoảng dư thì cả nhà đi chơi. Chồng tôi gánh trách nhiệm tích lũy khoản lớn để mua nhà.

    Năm 2013, vợ chồng tôi được bố mẹ chồng hỗ trợ thêm nên đã mua được căn hộ cao cấp cách Hồ Gươm 3 km. Tuy nhiên, từ đó tới cơ quan tôi là 15 km nên hai vợ chồng buộc phải tính chuyện mua ô tô. Có xe hơi, tôi thấy mình không thể bằng lòng với đồng lương 15 triệu khi ấy nên cố gắng xoay xở kiếm thêm. Nhờ có nhiều mối quan hệ tốt, tôi dần nhận thêm các hợp đồng làm sự kiện, truyền thông bên ngoài và thu nhập cứ thế tăng lên. 3 năm nay, đều đều, hầu như mỗi tháng tôi đều kiếm được trên dưới 50 triệu đồng. 

    Mức thu cao nhưng chi phí cho bản thân và gia đình tôi cũng vọt lên cấp số nhân. Vài tháng trước, sau mấy năm thấy mình làm nhiều mà chẳng để ra được bao nhiêu, tôi mới liệt kê các khoản ra bảng excel thì giật mình khi thấy chi phí mỗi tháng tầm 45 triệu cho cả nhà, chưa kể khoản tôi tiêu riêng là 15 - 20 triệu. Tính sơ, một tháng tôi tốn 12 triệu nuôi ô tô và người giúp việc, 18 triệu tiền học cho 2 con một mẫu giáo một tiểu học, 8 - 10 triệu cho ăn uống, 4 triệu thanh toán hóa đơn điện, nước, phí dịch vụ, internet... 

     Những chuyến du lịch xa là một phần không thể thiếu mỗi năm của gia đình chị Thủy. Ảnh: T.U.
    Những chuyến du lịch xa là một phần không thể thiếu mỗi năm của gia đình chị Thủy. Ảnh: T.U.

    Tôi cũng khá chịu chi vào việc chăm sóc bản thân, rèn luyện sức khỏe. Có dịp tôi mất nguyên trăm triệu mua thẻ phòng tập theo năm. Mua váy vóc, giày dép hàng hiệu, mỹ phẩm, đi chăm da, massage... là việc thường xuyên. Tôi nghĩ đó là cách thưởng cho bản thân sau những ngày vất vả kiếm tiền và việc chăm sóc sức khỏe, sắc đẹp với phụ nữ rất quan trọng, đáng chi.

    Ngoài các khoản trên, vợ chồng tôi cũng khá tốn kém mỗi lần về quê ngoại, thăm họ hàng vì quen thoáng tay mua quà, ăn uống. Những dịp lễ Tết cũng mất kha khá quà cáp vì có nhiều mối quan hệ xã hội cần duy trì. Vì thế, cùng với khoản chồng đưa khoảng 30 - 35 triệu mỗi tháng, tôi chi gần hết, hầu như không có "vốn riêng". 

    Nhiều khi thấy các đồng nghiệp có mức thu kém mình kể chuyện đã có mấy sổ gửi ngân hàng hay tậu được vài mảnh đất, tôi cũng băn khoăn. Giờ mà không kiếm ra tiền nữa là coi như tôi không có món nào để dựa vào. Đành rằng nhà xe đã có đủ, chồng cũng làm ra tiền nhưng tôi thực sự vẫn thấy đáng lý ra mình cần có khoản phòng thân. Nhưng suy nghĩ đó thường lướt qua đầu, khiến tôi chùn tay tiêu được vài hôm rồi lại trở về nhịp sống như trước. Như chuyện lập bảng exel để kiểm soát tiền vào-ra, tôi cũng mới chỉ thực hiện được một lần rồi bỏ đó. Tôi chỉ mong cuộc sống cứ diễn ra suôn sẻ thì khỏi phải lo nghĩ gì. 

    Chuyên viên tư vấn tài chính cá nhân, gia đình Bội Lê cho rằng, thời nay, rất nhiều người rơi vào tình trạng lạm phát lối sống: Khi thu nhập của gia đình tăng lên thì chi tiêu cũng tăng theo. Người ta dễ dàng quyết định đi ăn tiệm hơn, dễ đổi TV, đổi xe mới, đổi điện thoại mới, mua sắm thêm quần áo, đồ chơi cho con... Những người này dễ bị kích thích tiêu dùng, không có kế hoạch tài chính dài hạn, không lo nhiều tới tương lai.

    "Lạm phát lối sống làm cho mọi cố gắng để tăng thu nhập của bạn không giúp gì cho tương lai của gia đình. Bạn có thể sẽ hụt hẫng khi thu nhập giảm xuống hay vẫn phải làm việc miệt mài đến tuổi về hưu, sau đó sống chật vật với khoản lương hưu ít ỏi", ông Bội Lê nói.

    Theo ông, việc cần làm là lập kế hoạch tài chính gia đình với những khoản chi trong hiện tại và tính trước các khoản chi trong tương lai như vài trăm triệu cho con học đại học tốt trong nước hay vài tỷ cho con đi du học, khoản lớn hơn để dưỡng già...

    Muốn vậy, gia đình nên để dành một số tiền đều đặn hằng tháng và khoản đó nên tăng dần theo mức trượt giá và mức tăng thu nhập hàng năm. Kế hoạch tài chính được lập xong thì biết ngay số tiền có thể chi tiêu trong hiện tại, từ đó chủ động cân đối ngân sách cho hiện tại và tương lai.

    Bảo Ngọc (VnExpress)

    7 điểm chung của những người nghỉ hưu giàu có

    InfoMoneyHọ hài lòng với việc giàu lên từ từ để sống dư dả khi về hưu, không trông chờ vào điều kỳ diệu và luôn lạc quan một cách thực tế.

    1. Không bị phân tán

    Thời gian, năng lượng và nỗ lực đều nằm trong công thức dẫn đến thành công. Thách thức mới luôn nảy sinh. Đó là lý do sự kiên định và tự tin vào bản thân luôn cần thiết.

    2. Không trông chờ vào những điều kỳ diệu

    Khi quyết định những điều liên quan đến kinh doanh và tiền bạc, người giàu không để cảm xúc lấn át. Của cải được tích lũy bằng các suy nghĩ logic, với tác phong kỷ luật. Cảm xúc sẽ che phủ mất điều này.

    Bạn cũng không nên trông chờ ai đó sẽ tới giúp mình. Chỉ bạn mới có thể cứu được bạn mà thôi.

    3. Không cần người khác chấp thuận

    Con người thường có xu hướng tìm kiếm sự đồng thuận. Tuy nhiên, trong kinh doanh, việc này có thể ảnh hưởng lớn đến hành động và kết quả của bạn.

    Việc tìm sự đồng thuận sẽ giúp bạn hòa nhập với cộng đồng. Tuy nhiên, đó là việc làm theo cảm xúc và không hỗ trợ bạn trong quá trình làm giàu để nghỉ hưu.

    4. Ra quyết định thông minh

    Hãy nhớ, những người giàu nhất trong Cơn sốt Vàng là những người bán xẻng. Hãy ra quyết định dựa trên sự logic và lên kế hoạch kỹ lưỡng. Đừng ném tiền vào những gì mình không hiểu rõ.

    5. Không cố làm giàu nhanh

    Rất nhiều người thích đầu cơ, kiếm lời nhờ đặt cược vào sự may rủi. Việc này có thể mang lại thành quả trong ngắn hạn, nhưng thường thất bại rất nặng nề trong dài hạn.

    Thay vào đó, đừng tham lam mà hãy hài lòng với lợi nhuận ít hơn, nhưng ổn định về lâu dài. Các triệu phú thường sống rất khiêm tốn so với khối tài sản của họ.

    6. Rất cứng rắn

    Cứng rắn là một kỹ năng có thể luyện được. Kỷ luật về tinh thần là nền tảng để nghỉ hưu trong sự giàu có.

    Tiêu tiền dĩ nhiên là điều rất vui vẻ. Tuy nhiên, bạn cần có kế hoạch chi tiêu và gắn chặt với nó. Hãy sử dụng sức mạnh tinh thần để kiềm chế việc vung tiền bừa bãi.

    7. Lạc quan một cách thực tế

    Có ước mơ lớn là một chuyện. Nhưng bạn phải vạch ra đường đi để đạt được ước mơ đó, bằng cách sử dụng trí tuệ và khả năng suy luận logic.

    Để nghỉ hưu trong sự giàu có, hãy luôn mở to mắt để đánh giá mọi việc. Cứ tin tưởng vào những người dạy dỗ và cố vấn cho bạn, nhưng hãy đảm bảo bạn là người kiểm soát mọi việc.

    Hà Thu (VnExpress)

    Emirates dành ưu đãi đặc biệt cho du học sinh

    InfoMoneyCác du học sinh Việt Nam sẽ được hưởng mức giá vé ưu đãi đặc biệt khi đặt vé máy bay trên hành trình từ Hà Nội đi một số địa điểm ở châu Âu và Mỹ.
    Tin liên quan

    Hãng hàng không Emirates vừa chính chức công bố một chương trình ưu đãi đặc biệt cho du học sinh Việt Nam.

    Cụ thể, du học sinh toàn thời gian đến từ Việt Nam trong độ tuổi từ 12 đến 35, có visa du học/thẻ học sinh hợp pháp, cùng thư có đóng dấu chính thức từ tổ chức giáo dục đã đăng ký học, sẽ được hưởng giá vé khuyến mại đặc biệt khi đặt vé tại website www.emirates.com/vn, sử dụng mã ưu đãi VNSTU01 cho các chuyến bay từ Hà Nội hoặc TP.HCM tới một số địa điểm ở châu Âu và Mỹ.

    .
    .

    Chương trình khuyến mại diễn ra từ ngày 15/5/2018 tới ngày 14/5/2019, áp dụng cho các chuyến bay từ ngày 1/6/2018 đến 30/5/2019.

    Theo đó, nếu bay từ Hà Nội tới London, giá vé hạng phổ thông một chiều chỉ từ 13,250 triệu đồng; tới New York là 13,870 triệu đồng; tới Zurich là 15,120 triệu đồng; còn tới Boston là 17,060 triệu đồng.

    Trong khi đó, giá vé một chiều hạng phổ thông, bay từ TP.HCM đến các điểm đến nói trên tương ứng là 13,140 triệu đồng; 14,450 triệu đồng; 15,010 triệu đồng và 16,630 triệu đồng.

    Còn giá vé khứ hồi tới các điểm đến trên tương ứng từ trên 23 triệu đồng tới trên 27 triệu đồng.

    Du học hiện là mơ ước của học sinh và các bậc phụ huynh Việt Nam. Cơ hội được học tại một trường danh tiếng ở nước ngoài không chỉ hứa hẹn mang lại một môi trường học tập tuyệt vời, mà còn mở ra cánh cửa đến thế giới mới tràn đầy cơ hội và hứng khởi.

    Emirates giúp hỗ trợ kết nối học sinh với một số trường đại học và cao đẳng tốt nhất trên thế giới. London, Boston và New York là những thành phố xếp thứ hạng cao khi nhắc tới giáo dục bậc đại học.

    Nếu London có Imperial College London, King’s College London, London School for Economics & Political Science; hay tại Boston có Boston University, Harvard University và MIT (Bang Massachusetts); thì Big Apple - New York là nơi có hai trường trong nhóm Ivy League: Cornell và Columbia University.  

    Với những học sinh hy vọng có cơ hội việc làm đầy hứa hẹn trong ngành quản trị và khách sạn, Zurich (Thụy Sỹ) chính là sự lựa chọn tuyệt vời. Đây đều là những ngôi trường danh tiếng trên thế giới mà biết bao người mong muốn được học tập.

    Tại Việt Nam, Emirates cung cấp các chuyến bay chở khách hàng ngày từ Hà Nội và TP.HCM trên dòng máy bay Boeing 777-300ER.

    Nhã Nam
    • Từ khóa:

    Chia tiền vào nhiều 'giỏ', tôi vẫn bình yên khi khởi nghiệp khó khăn

    InfoMoneyLỗ 400 triệu khi làm studio ảnh cưới thất bại, anh Cường đã sớm gây dựng lại sự nghiệp do biết chia nhỏ thu nhập cho nhiều mục tiêu.

    Dưới đây là chia sẻ của anh Nguyễn Kiên Cường, 36 tuổi, chủ một studio ảnh tại TP.HCM.

    Tôi là một chàng trai 8x, thế hệ được sinh ra trong thời bình với nhiều hoài bão pha trộn một ít ngông cuồng và nông nổi. Tôi học Đại học Sư phạm Kỹ thuật TP.HCM, sau đó vừa đi làm vừa theo cao học tài chính tại cơ sở Việt Nam của trường Đại học Leed Metropolitan (Vương quốc Anh). Tốt nghiệp thạc sĩ đầu năm 2012, tôi làm việc cho một công ty tài chính lớn nhất Việt Nam.

    Bên cạnh công việc là một chuyên gia tài chính, tôi còn là thành viên hội đồng quản trị và thành viên ban kiểm soát tại hai công ty cổ phần khác nữa. Ngoài ra, tôi đi dạy ở trường đại học. Lúc đó, với thu nhập tương đối khá, tôi không lo nghĩ nhiều về tiền bạc. Vì thực ra thời gian làm việc của tôi khá kín, không có nhiều thời gian để đi chơi, ít có điều kiện để tiêu tiền. Tính tôi không thích ăn nhậu, không thích bù khú bạn bè, lúc rảnh, tôi thích nghiên cứu về nhiếp ảnh, đọc sách hay café một mình.

    Việc hoạch định tài chính rõ ràng giúp anh Cường thành công trong cuộc sống và công việc - Ảnh: NVCC
    Việc hoạch định tài chính rõ ràng giúp anh Cường thành công trong cuộc sống và công việc - Ảnh: NVCC

    Tôi mê chụp ảnh từ thời còn là sinh viên sư phạm kỹ thuật. Từ năm 2011, tôi đã mua máy ảnh để thỏa niềm yêu thích chụp ảnh, nhưng chưa nghĩ đến chuyện nghỉ việc để theo đuổi đam mê này. Tuy nhiên, nhờ có cơ hội gặp gỡ nhiều doanh nhân, nhà đầu tư, tôi học hỏi được ở họ tư duy kinh doanh và tư duy làm chủ. Tôi nhận ra mình không thể cứ đi làm công 8 tiếng/ngày, vì đó không phải là cuộc sống mà tôi muốn cho đến hết đời.

    Khi có kế hoạch khởi nghiệp, tôi đã chuẩn bị phương án tài chính khá kỹ bằng cách chi thu nhập của mình làm 3 quỹ khác nhau: mua nhà, khởi nghiệp và chi tiêu. Một nguyên tắc cổ điển nhưng không bao giờ lỗi thời trong quản lý tài chính là “không bao giờ để tất cả trứng vào một giỏ”.

    Tôi cam kết không bao giờ đụng vào quỹ mua nhà bằng mọi giá. Tôi dồn tiền dư vào một chỗ, mua một miếng đất để dành nhằm buộc mình không có cơ hội đụng vào số tiền này. Đồng thời tôi vẫn tiếp tục để một khoản tiền tiết kiệm trong ngân hàng để lo cho việc khởi nghiệp và chi tiêu sau này - khi tôi nghỉ việc và không còn được tiền lương đổ vào tài khoản ATM hàng tháng.

    Tháng 4/2015, khi quyết định nghỉ việc để theo đuổi đam mê của mình, tôi cũng bán đất đi để mua một căn hộ chung cư 93 m2 ở Thủ Đức. Tôi cần có chỗ ở ổn định để không phải lo lắng chuyện nhà cửa, để có thể hoàn toàn tập trung vào khởi nghiệp. Căn hộ có 3 phòng ngủ, một phòng đang được tôi biến thành phòng làm việc. Đây luôn là nơi tôi nhớ nhất mỗi khi xa Sài Gòn. 

    Còn số tiền tích luỹ trong ngân hàng có sẵn, tôi tách ra 600 triệu để khởi nghiệp, phần còn lại dùng để chi tiêu cho sinh hoạt hàng ngày.

    Tài chính đã được hoạch định khá rõ ràng, nên việc khởi nghiệp không ảnh hưởng gì nhiều đến chi tiêu cá nhân của tôi. Khó khăn trong năm đầu tiên khởi nghiệp chính là vấn đề tâm lý, khi phải chứng kiến số tiền dành dụm của mình cứ vơi dần. Tiền cứ ra đi hàng tháng, trong khi khách hàng thì không có. Tôi và ekip của mình thậm chí thường chụp ảnh miễn phí cho người quen, có khi cả người lạ. Tôi mở một studio ảnh cưới nhưng đã phải đóng cửa sau một năm làm việc cật lực không lương với khoản lỗ 400 triệu đồng. May là khi đó, tôi đã học được cách kinh doanh và vẫn còn tiền để bắt đầu lại với một studio ảnh dành cho gia đình.

    Nửa cuối năm 2016 và 2017, sáng nào tôi cũng ăn mì gói. Có người tưởng tôi buộc phải tiết kiệm vì khởi nghiệp đã lấy đi của tôi rất nhiều tiền. Thực ra, tôi ăn mì gói cơ bản để tiết kiệm thời gian. Tôi đã phải làm việc 14-16h/ngày, không có ngày nghỉ, ngày lễ. Nhiều lúc tôi cũng ngán mì đến tận cổ, nhưng thực sự là tốn quá nhiều thời gian nếu như phải mặc quần áo, lấy xe, chạy đi ăn, rồi chạy về nhà, thay đồ, rồi mới được làm việc.

    Sau 2 năm rưỡi khởi nghiệp thì hiện nay công việc kinh doanh của tôi đã khá ổn định. Giờ đây, tôi vẫn tiếp tục chia thu nhập hàng tháng làm 3 phần: 30% cho quỹ dự trữ rủi ro, 40% cho đầu tư phát triển, 30% còn lại là chi phí sinh hoạt hàng tháng. Phần quỹ đầu tư phát triển là lớn nhất, vì tôi đang trong giai đoạn mới khởi nghiệp nên còn thiếu rất nhiều thứ, phải đầu tư bổ sung dần đần.

    Đối với tôi, tiền không phải là yếu tố quyết định cho mọi vấn đề, tiền cũng không mua được hạnh phúc. Nhưng tiền rất quan trọng trong cuộc sống nếu mình biết cách sử dụng chúng. Có tiền, tôi có thể mua được nhà, góp phần giúp tôi xây dựng được mái ấm của mình. Tiền mang lại cho tôi cơ hội khởi nghiệp, cho tôi điều kiện để theo đuổi ước mơ và thực hiện hoài bão của mình. Tiền cho tôi điều kiện để đi đến nơi mình muốn đến, sống cuộc sống mình muốn sống. Có tiền, tôi có thể giúp đỡ được người thân khi họ gặp hoạn nạn, giúp được những người có hoàn cảnh khó khăn. Nhưng có tiền cũng là con dao hai lưỡi, nó rất dễ lôi kéo chúng ta vào những hành động tiêu tiền, thay vì phải tập trung vào kiếm tiền.

    Từ kinh nghiệm của bản thân, tôi rút ra được rằng tiết kiệm tiền là việc rất quan trọng, cần phải làm. Nhìn ra thế giới, có thể nói tất cả những tỷ phú, triệu phú tự thân đều là những người thực hành tiết kiệm rất chặt. Nhờ tiết kiệm mà họ mới xây dựng được cơ đồ, mới trở lên giàu có. Mình kiếm được bao nhiêu tiền không quan trọng, quan trọng là mình giữ được bao nhiêu.


    Kim Anh (VnExpress)

    Nhà tôi xấu tệ vì ốp tường bên ngoài bằng gạch bóng

    InfoMoneyNhà mới xây xong chưa đầy nửa năm, anh Toàn đã muốn sửa lại. Mảng tường giáp ngõ ốp gạch để chống thấm nhưng bị nhiều người chê xấu xí.

    Khi xây nhà mới vào năm 2017, anh Toàn (Hà Nội) làm nhiều biện pháp chống thấm. Tuy nhiên, giải pháp ốp gạch bên ngoài các mặt tường của gia đình lại khiến nhà trở nên xấu xí:

    Trước đây, gia đình tôi từng ở một ngôi nhà ống 3 tầng trong ngõ nhỏ ở quận Ba Đình (Hà Nội). Chúng tôi gặp phải hàng xóm không biết điều nên dù góp ý, nhờ vả nhiều lần, họ vẫn để ống thoát nước xả về phía tường nhà tôi. Bởi vậy, gia đình tôi phải rất vất vả đập bỏ lớp vữa của tường trong nhà để chống thấm ngược.

    Giữa năm 2017, tôi mua một khu đất mới rộng 45 m2 (4,5x10m) ở quận Hoàng Mai (Hà Nội). Nhà nằm đầu ngõ nên có hai mặt thoáng, hai mặt tiếp giáp với nhà hàng xóm. Chúng tôi phá căn nhà cấp bốn hiện có để xây dựng nơi ở mới khang trang hơn. Rút kinh nghiệm từ nhà cũ, tôi đầu tư cẩn thận cho việc chống thấm tường, trần. Do các khu đất lân cận còn trống nên tôi cũng thuận lợi hơn trong việc sơn trát ngoại thất.

    Riêng tầng một, tôi cho ốp ba mảng tường tầng một phía ngoài nhà, trừ mặt tiền. Lớp gạch ốp cao 1,5m giống như thêm một lớp bảo vệ cho ngôi nhà khỏi tác động của mưa gió. Tổng chi phí tôi phải bỏ thêm cho hạng mục này hết gần 20 triệu.

    Gạch ốp ngoại thất giúp chống thấm, giữ tường sạch sẽ nhưng có thể đem lại cảm giác lạnh lẽo, tẻ nhạt. Ảnh minh họa: BM.
    Gạch ốp ngoại thất giúp chống thấm, giữ tường sạch sẽ nhưng có thể đem lại cảm giác lạnh lẽo, tẻ nhạt. Ảnh minh họa: BM.

    Tốn khá nhiều tiền và thời gian nhưng tôi tin rằng mình không còn phải bận tâm với nỗi lo nhà bị thấm nữa. Dù hai nhà bên cạnh có bố trí ra sao, gia đình tôi cũng không bị ảnh hưởng nhiều.

    Tuy nhiên, tới khi công trình hoàn thành, tôi lại nhận phải nhiều phản hồi của hàng xóm, người quen về mảng tường ốp gạch giáp ngõ. Mọi người nói, trông bên ngoài nhà tôi giống như khu vệ sinh công cộng.

    Khi đi mua vật liệu, tôi chọn mua gạch bóng, có vân màu nâu. Nhìn trên diện tích hẹp, các ô gạch trông hài hòa, trang nhã. Tuy nhiên, khi được ốp trên diện tích lớn, cả bức tường dài 10m, cao khoảng 1,5m liên tưởng tới thiết kế của khu WC.

    Lúc đầu, khi nghe một vài người góp ý, tôi cũng bỏ ngoài tai. Nhưng có lần, tôi còn nghe cháu bé 10 tuổi nhà gần đó bảo bố: "Con mở cửa ra ngoài đường, nhìn thấy tường nhà bác Toàn phía trước mà tưởng vào khu vệ sinh ở trường".

    Tôi thấy bên ngoài nhà mình trông cũng xấu như lời mọi người góp ý. Nhưng nếu giờ sửa lại, tôi cũng không đành lòng. Không lẽ, chỉ sau 5-6 tháng, tôi lại vứt cả đống tiền đi và còn phải bù thêm tiền để sơn trát mới tầng một.

    KTS Việt Tùng cho biết, ngoài cách dùng sơn và chất phụ gia chống thấm, các gia đình hiện nay còn lựa chọn thêm giải pháp ốp gạch. Cách thức này sẽ ngăn bề mặt tường tiếp xúc trực tiếp với tác động mưa gió, bụi bẩn bên ngoài. Vẻ ngoài của gia đình bạn sẽ luôn được sạch sẽ, ít bị thấm.

    Tuy nhiên, cách thức này cũng có những nhược điểm như tốn kém tiền bạc, thêm thời gian thi công. Ngoài ra, nếu gia chủ không lựa chọn loại gạch phù hợp sẽ khiến ngôi nhà có cảm giác lạnh lẽo, buồn tẻ. Đặc biệt, các hộ không nên mua gạch có độ bóng nhẵn cao sẽ gợi cảm giác giống như trong các khu vệ sinh.

    Với gia đình anh Toàn, kiến trúc sư cho rằng, gia đình anh chỉ cần ốp gạch ở hai mặt khuất, tiếp giáp với hàng xóm là đủ. Với mặt thoáng giáp ngõ, chỉ cần sử dụng sơn, phụ gia chống thấm vừa tiết kiệm, hiệu quả và thẩm mỹ.

    An Yên (VnExpress)

    Tôi tốn 100 triệu làm phòng karaoke tại nhà, nhưng một năm đã bỏ xó

    InfoMoneyỞ chung cư nên anh Chung (Hà Nội) phải đầu tư hệ thống cách âm, tiêu âm tốn kém. Nhưng rồi anh nhanh chóng chán phòng hát tại gia này.

    Đầu năm 2017, gia đình anh Chung mua một căn hộ 150 m2 có 4 phòng ngủ ở quận Thanh Xuân (Hà Nội). Anh quyết định sửa một phòng ngủ thành phòng karaoke hết 100 triệu, nhưng hiện giờ không gian này ít được sử dụng:

    Gia đình tôi có hai vợ chồng và hai con đều đang học cấp hai. Lúc đầu, chúng tôi dự tính mua nhà dư một phòng ngủ để dành làm nơi ở cho bác giúp việc lâu năm. Nhưng sau đó, khi bác ấy nghỉ làm về quê, vợ tôi bảo, các con đều đã lớn nên không cần thuê người trợ giúp nữa. Mỗi tuần, gia đình sẽ nhờ người lau dọn, còn các con sẽ đỡ đần bố mẹ việc nấu nướng, tự lập dọn phòng của mỗi cháu. 

    Với các gia đình khác, căn phòng trống rộng 18 m2 có thể trở thành phòng ngủ cho khách, phòng làm việc. Nhưng với chúng tôi, việc này lại không phù hợp vì cả hai vợ chồng đều sinh ra ở Hà Nội, không có họ hàng ở quê ra thăm. Chúng tôi cũng thỏa thuận không đem việc về nhà làm.

    Phòng karaoke tại gia là đầu tư xa xỉ mà các gia chủ nên cân nhắc kỹ. Ảnh minh họa: DMC.
    Phòng karaoke tại gia là đầu tư xa xỉ mà các gia chủ nên cân nhắc kỹ. Ảnh minh họa: DMC.

    Sau cả tháng bàn bạc chuyện sử dụng phòng trống sao cho hợp lý, tôi nảy ra ý tưởng dành khu vực đó làm phòng karaoke. Hai vợ chồng tôi đều thích ca hát nên thường xuyên đi tụ tập cùng bạn bè vào dịp lễ Tết, sinh nhật. Hầu như lần nào, chúng tôi cũng chi 500.000-700.000 đồng mỗi người cho quán (gồm cả tiền hoa quả, bia).

    Tôi tính, nếu nhà có phòng karaoke, cuối tuần sẽ vui vẻ, thoải mái hơn khi có thêm một hoạt động sinh hoạt văn hóa, thay chỉ vì ngồi nhậu nhẹt như trước đây. Bạn bè tôi cũng có thể tới nhà chơi, vừa ấm cúng vừa đỡ tốn kém hơn nhiều.

    Lúc đầu, chúng tôi nghĩ khá đơn giản rằng phòng hát chỉ cần mua một chiếc tivi màn hình rộng 42 inch kết hợp thêm cặp loa, amply, mic không dây. Bởi vậy, tôi ra hàng điện tử, hỏi mua đúng những thứ đó hết gần 40 triệu đồng.

    Nhưng ngay chiều thứ bảy tuần đó, gia đình tôi chưa hát xong một bài thì hàng xóm bên cạnh đã gõ cửa. Tường ngăn cách giữa hai căn hộ ở chung cư mỏng nên khi sang nhà họ, tôi nghe thấy tiếng hát của gia đình tôi vọng sang rất vang.

    Hôm sau, tôi quyết định đi tham khảo hệ thống cách âm cho phòng. Nghe thợ giải thích, tôi mới biết cần làm cách âm cho cả trần, sàn, tường nhà. Mức giá cho gói thi công này với chất lượng khá gần 30 triệu. Người thợ cũng nói, tôi nên làm thêm cả gói tiêu âm để khi hát không bị vang vọng, vừa trang trí làm đẹp cho phòng luôn. Vật liệu sử dụng chủ yếu là gỗ, nỉ, giả da nhưng chi phí cũng lên tới 40 triệu.

    Khi tôi về thông báo khoản tiền phát sinh 70 triệu, vợ tôi phản đối. Nhưng nếu không làm cách âm, chúng tôi sẽ bỏ phí và phải thanh lý bộ loa, amply vài chục triệu. Ước mơ có chỗ thư giãn ca hát tại gia cũng tan thành mây khói.

    Cuối cùng, hai vợ chồng quyết định đầu tư khoản tiền đó; thợ sửa chữa phòng mất cả tuần. Trong quá trình thi công, chúng tôi cũng điều chỉnh thêm một số chi tiết như đèn, bàn ghế, vật liệu hoàn thiện cho phòng đẹp hơn.

    Tuần đầu tiên khai trương, chúng tôi mời gia đình bạn thân tới ăn uống rồi hát hò suốt tối. Liên tiếp vài tuần sau đó, phòng karaoke đều kín lịch. Âm thanh không được nét như ngoài hàng nhưng mọi người vẫn thoải mái vì tha hồ hò hét mà không làm phiền ai.

    Tuy nhiên, rồi cũng tới lúc hết một lượt người quen "bóc tem" căn phòng đặc biệt này. Sau đó, mọi người cũng chỉ tới chơi, vào hát một, hai bài rồi ra. Lúc trước, tôi nghĩ khi có thiết bị hát tại nhà, tôi sẽ không ra ngoài quán nữa mà rủ bạn bè về nhà. Nhưng thực tế, căn phòng có diện tích vừa phải nên không chứa được nhiều người. Ngoài ra, mọi người cũng thích thử nghiệm thêm ở các phòng có sân khấu bục đứng, âm thanh xịn hơn. Bởi vậy, mỗi dịp sinh nhật, tụ tập cơ quan, tôi vẫn tham gia đi ăn uống, hát hò bên ngoài.

    Vào những ngày mùa đông, chúng tôi còn thỉnh thoảng sử dụng căn phòng đó. Còn vào hè hay ngày đẹp trời, chúng tôi và những người quen đều đi nghỉ mát cuối tuần hoặc dạo phố. Ngày thường, hai vợ chồng đi làm về mệt và hát cho nhau nghe mãi cũng chán nên phòng karaoke hầu như đóng kín cửa. Tôi nhẩm tính, căn phòng từ lúc lắp đặt cách đây hơn một năm, cũng mới chỉ sử dụng được hơn chục lần, chủ yếu vào thời gian đầu. Thời gian mở cửa thường xuyên nhất là khi người bên công ty vệ sinh vào lau dọn sàn, vách gỗ và thiết bị điện tử.

    Giờ tôi tiếc quá, nhưng bỏ thì thương mà vương thì tội, không biết phải làm sao.

    KTS Ngọc Anh chia sẻ, nhu cầu được tận hưởng tối đa các tiện ích hiện đại của gia đình anh Chung là điều dễ hiểu. Hiện nay, không ít gia đình cũng có xu hướng đầu tư vào các thiết bị giúp thư giãn khi trở về nhà sau một ngày làm việc, học tập vất vả.

    Nếu phòng karaoke được sử dụng thường xuyên thì khoản tiền bỏ ra hơn 100 triệu đồng là xứng đáng. Tuy nhiên, căn phòng này lại hầu như đóng cửa quanh năm dẫn tới lãng phí cơ sở vật chất. Hiện giờ, nếu muốn thanh lý, anh Chung có thể bán lại đồ điện tử, còn các đầu tư vào hệ thống cách âm, tiêu âm là không thể.

    Bởi vậy, kiến trúc sư tư vấn, gia chủ vẫn nên giữ nguyên phòng karaoke đó nhưng mở rộng thêm chức năng thành phòng sinh hoạt chung. Anh chị có thể thêm tủ sách làm nơi đọc truyện, phòng ngồi uống trà cho bố mẹ, chỗ tụ tập cho con và các bạn.

    Nếu định lắp phòng karaoke hoặc các thiết bị thư giãn đắt tiền, các gia chủ chỉ cần đặt một câu hỏi duy nhất: "Tần suất sử dụng trong mỗi tuần, mỗi tháng như thế nào". Nếu số lần dùng quá ít, các bạn nên chuyển sang dùng dịch vụ bên ngoài.

    An Yên (VnExpress)
1 2 3 4 5 6 7 8
close

Top