...

Tiêu tiền thông thái

  • Sun World Ba Na Hills: Khai trương Beer Plaza sức chứa 3.000 người

    Từ 30/4 đến 5/9, du khách đến tham quan Khu du lịch Sun World Ba Na Hills có cơ hội trải nghiệm một mùa hè cuồng nhiệt, sôi động và chuếnh choáng men say với một triệu lít bia vàng, bia đen sóng sánh với Lễ hội bia B’estival 2018.
  • Bỏ 1 tỷ mua đất Hà Nội: Sau 10 năm mất hết vốn lại còn mang nợ

    Năm 2010, anh Ngọc vác túi tiền 1 tỷ đồng để đi mua đất ở khu vực Thường Tín theo trào lưu lúc bấy giờ với giá 12 triệu đồng/mét vuông. Và sau 8 năm, anh phải bán đi cắt lỗ để trả tiền vay nợ lãi khi mua ngồi nhà mới cách đây 3 năm.
  • Làm sàn nhà hợp mốt, tôi phải sửa vội chỉ sau một năm ở

    Lúc đầu, anh Long chọn sàn bê tông mài vì muốn có sự khác lạ và tiết kiệm chi phí nhưng không lường trước được các nhược điểm của nó.
  • Đóng cửa "ngân hàng vợ", chúng tôi tiết kiệm được nhiều từ khi tiền ai nấy quản

    InfoMoneyTrước đây, chồng làm bao nhiêu về đưa hết cho chị Huyền, nhưng nhiều tháng số tiền anh lấy ra từ "ngân hàng vợ" còn nhiều hơn đóng vào.

    Dưới đây là chia sẻ của chị Nguyễn Thanh Huyền, 36 tuổi, sống tại TP HCM về hiệu quả khi vợ chồng vừa có quỹ riêng vừa có quỹ chung.

    Vợ chồng tôi kết hôn năm 2011. Cưới xong, chúng tôi ở ngôi nhà 2 tầng chồng mua bằng tiền bố mẹ cho từ trước khi cưới (tuy nhiên, ngôi nhà này đang bị thế chấp ngân hàng, mỗi tháng chồng tôi phải trả lãi và gốc tầm 6 triệu). Nhà có sẵn rồi, việc của chúng tôi là kiếm tiền để chi tiêu hàng ngày, trả nợ và tích lũy cho tương lai.

    Thời độc thân, tôi thuê nhà 3 triệu/tháng, lấy chồng xong, bớt được hẳn khoản thuê nhà, bản thân thu nhập hơn 10 triệu/tháng nên tôi không quá chi li chuyện tiền bạc với chồng. Hơn nữa, đi làm về, chồng đã đưa hết lương cho tôi. Tôi đóng nợ ngân hàng hộ chồng vì tôi dùng internet banking, ngồi văn phòng vẫn giao dịch được. Mỗi lần đi chơi với bạn hay muốn mua món đồ gì, chồng lại hỏi tiền tôi. Có lúc vui vẻ, có lúc cằn nhằn vài câu nhưng cuối cùng tôi vẫn xuất tiền ra như ý chồng. Chồng tôi làm kỹ sư điện lạnh trong một công ty xuất nhập khẩu thực phẩm, tôi nhớ hồi cưới xong, lương anh khoảng 8 triệu/tháng, tức là sau khi đóng ngân hàng, anh cũng chẳng còn dư được bao nhiêu. 

    Cuộc sống cứ bình bình trôi qua, chúng tôi không giàu cũng không nghèo. Một năm, tôi vẫn mua vé máy bay về quê hai lần, thỉnh thoảng gia đình tôi vẫn đi du lịch, ăn hàng, quần áo giày dép không mua nhiều nhưng vẫn có sắm mới. Mỗi tháng, nhận lương xong tôi đều chuyển vài triệu vào tài khoản tiết kiệm online nhưng không hiểu sao đến cuối năm, lại chẳng còn đồng nào.

    Năm 2014-2015, công ty chồng tôi làm ăn sa sút, lương giảm trong khi thời gian làm việc bị o ép, anh quyết định nghỉ việc, về mở xưởng sửa chữa. Lúc này khoản nợ ở ngân hàng của chồng tôi chỉ còn 200 triệu, nhưng để có tiền phục vụ cho công việc mới, anh cần khoảng 800 triệu nữa. Hai vợ chồng quyết định bán nhà, được 2 tỷ. Chúng tôi mua một miếng đất 1,3 tỷ còn bản thân đi thuê nhà, hết 4 triệu/tháng.

    Sau khi chuyển đổi công việc và chỗ ở, chúng tôi vẫn phải vay ngân hàng tầm 350 triệu, mỗi tháng trả lãi và gốc khoảng 7 triệu. Sau đó, một phần không muốn nợ nần thêm nếu xây nhà, một phần cảm thấy dân trí xung quanh miếng đất đã mua không phù hợp, vợ chồng tôi quyết định bán đi, được 1,5 tỷ. Tuy nhiên, hết năm 2016, trong tay chúng tôi chỉ còn 1,4 tỷ và vẫn còn một khoản nợ ngân hàng đã trả dần.

     Ảnh: nelive.in
    Ảnh: nelive.in

    Ban đầu chồng nghi ngờ tôi "biển thủ" tiền chung. Rất may, mỗi lần đưa tiền cho chồng tôi đều ghi lại ra sổ. Nhìn lại, năm vừa rồi chồng tôi đổi điện thoại 2 lần, lỗ vốn hết 15 triệu, đi thăm họ hàng bên nội ốm đau, cưới hỏi hết 45 triệu (tiền phong bì, tiền thuê xe)…

    Tôi cũng cảm thấy bực mình vì mỗi lần về quê hay mua quần áo hay bị chồng cằn nhằn lãng phí tiền trong khi tôi toàn mua dịp sale.  

    Sau đó, vợ chồng tôi quyết định tiền của ai người nấy quản, mỗi người phải có trách nhiệm đóng góp vào quỹ chung của gia đình, để có tiền mua nhà, lo cho con học sau này. Hàng tháng, chồng lo trả nợ ngân hàng và đưa cho vợ 4 triệu để chi tiêu hàng ngày. Ngoài ra, mỗi năm chồng chịu trách nhiệm đóng vào quỹ gia đình tối thiểu 200 triệu. Còn tôi vì đã lo phần lớn các chi tiêu hàng ngày nên mỗi năm sẽ cố gắng góp 50 triệu vào quỹ chung.

    Sau khi quy trách nhiệm như vậy, vợ chồng tôi đều có ý thức với đồng tiền hơn. Bản thân tôi trước đây đã chi tiêu tương đối tiết kiệm nên cũng không cắt giảm được là bao, ngoại trừ việc hạn chế đi siêu thị - vốn hay mua nhiều những món đồ không cần thiết. Tuy nhiên, tôi cũng muốn mình có nhiều tiền hơn nên làm việc chăm chỉ hơn, lương cũng được tăng chút đỉnh.

    Từ khi không thể ỷ vào vợ nữa, chồng tôi chi tiêu tiết kiệm hơn hẳn. Anh nhiều lúc bí tiền nhưng sĩ diện nên không muốn vay vợ, nhờ tôi mua cái thẻ điện thoại cũng tức khắc trả tiền vì không thể làm sai quy ước mình đã đề ra. Anh đặc biệt giảm hẳn mấy vụ bù khú vô nghĩa, cân nhắc kỹ càng khi muốn mua món đồ gì. Không chơi bời thì thời gian làm việc, kiếm tiền cũng nhiều hơn, ngoài công việc chính còn tham gia lướt sóng đầu tư

    Sau một năm 2017, kế hoạch tài chính của gia đình chúng tôi đã hoàn thành. Tháng 1 vừa rồi, vợ chồng tôi vừa mua được một miếng đất thổ canh 1,2 tỷ ở quận 12, sau khi chuyển đổi mục đích sử dụng, chúng tôi sẽ xây nhà để không phải đi thuê nữa.

    Số tiền trong quỹ của gia đình chắc chắn sẽ hết sạch sau khi xây xong nhà. Tuy nhiên chúng tôi còn nhiều mục tiêu như cho con đi học đại học sau này, mua ô tô nên hai vợ chồng vẫn sẽ tiếp tục cách quản lý tiền như hiện nay: tiền ai nấy tiêu, vừa thoải mái tự do nhưng vẫn có trách nhiệm chung cho gia đình.

    Giáo sư tiến sĩ tâm lý Vũ Gia Hiền cho rằng, mô hình tài chính gia đình: vợ chồng mỗi người có một quỹ riêng và cả hai có một quỹ chung phổ biến trong các gia đình mà vợ chồng mỗi người theo đuổi một hướng kinh doanh riêng biệt. Ông cho rằng, ưu điểm của mô hình này là người trong cuộc có cảm giác tự do hơn, mỗi người đều phải tự chịu trách nhiệm trong phạm vi của mình, không ỷ lại nhau. Tuy nhiên, nhược điểm là khả năng hỗ trợ lẫn nhau giữa hai vợ chồng bị hạn chế. Thậm chí, có nhiều trường hợp, vợ hay chồng có vấn đề tài chính nhưng người còn lại không hề biết, cho đến khi người kia vỡ nợ, phá sản.

     

    Hoàng Anh (VnExpress)

    5 sai lầm phổ biến khi lập ngân sách chi tiêu cá nhân

    InfoMoneyHãy đánh giá tình hình tài chính của bạn, cắt giảm chi tiêu, xếp ưu tiên các mục tiêu tài chính rồi lập một kế hoạch chi tiêu khác.

    Không quá khó để lập một ngân sách chi tiêu cơ bản. Nhưng ngay cả một kế hoạch chi tiêu chu toàn cũng có thể thất bại. Có rất nhiều sai lầm khiến chúng ta không tuân thủ ngân sách đã định, Tuy nhiên, chắc chắn rằng với mỗi sai lầm, bạn đều có cách thuyết phục.

    Sau đây là những sai lầm thường thấy nhất:

    1. Lập ngân sách quá khắt khe

    Với nhiều người, việc lập ngân sách cho tiêu chẳng có gì thú vị tuy nhiên với một số, có thể sẽ cảm thấy hào hứng. Chính vì lẽ đó, nhiều người phấn khích đến nỗi lập hẳn một ngân sách thiếu thực tế và quá khắt khe.

    Tôi cũng từng như vậy. Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi đã đọc rất nhiều tài liệu về tài chính cá nhân và hào hứng dùng tiền cho những điều mình muốn. Tôi muốn trả nợ học phí nhanh nhất có thể, vì thế, tôi lập một ngân sách chi tiêu không dành một đồng nào cho việc vui chơi giải trí hay tiêu vặt.

    Tôi không ngờ nó lại phản tác dụng. Thậm chí khoản tiêu vặt nhỏ nhất cũng có thể làm hỏng cả ngân sách của tôi và khiến nó trở nên vô dụng.

    Một vấn đề khác của việc lập ngân sách quá khắt khe là bạn sẽ mệt mỏi vì phải kiềm chế bản thân. Đến khi không chịu được, bạn sẽ chi tiêu lu bù.

    Kết quả là bạn tiêu xài nhiều hơn so với khi lập ngân sách một khoản nhỏ để tiêu vặt.

    Hãy lập một ngân sách chi tiêu phù hợp với cuộc sống của bạn. Suy nghĩ thực tế khi xem xét ngân sách và phân phối các khoản chi tiêu. Đừng tự nhủ rằng bạn sẽ không bao giờ tiêu tiền theo hứng dù chỉ một lần, bởi làm thế khác nào tự đưa mình vào thế bí. Hãy cứ thoải mái một chút.

    2. Lập ngân sách vượt quá khả năng xoay xở

    Trái với một ngân sách quá khắt khe là "lạm phát mức sống". Lạm phát mức sống nảy sinh khi bạn tiêu xài quá mức chi trả của mình. Nó có thể diễn ra một cách thầm lặng như: khi thì bạn đăng ký dịch vụ HBO theo yêu cầu, khi thì tiêu tiền vào bữa tối tại một nhà hàng sang trọng. Trước khi kịp nhận ra điều đó, bạn đã vung tay quá trán và tiêu nhiều hơn thu nhập của mình rồi. Để "chữa cháy", nhiều người dùng tiền lương tháng sau để bù cho chi tiêu tháng trước.

    Kế hoạch này có vẻ hợp lý, nhưng nó gây áp lực lên ngân sách và khiến bạn "làm đồng nào xào hết đồng nấy" hết lần này đến lần khác. Nhiều người mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn đó bởi thu nhập của họ thật sự không đủ sống. Nhưng cũng có nhiều người lâm vào hoàn cảnh tương tự do họ lập ngân sách cho một lối sống không phù hợp. Nếu bạn thấy điều này đang giống với mình thì bạn nên lập một kế hoạch mới. Hãy đánh giá tình hình tài chính của bạn, cắt giảm chi tiêu, xếp ưu tiên các mục tiêu tài chính rồi lập một kế hoạch chi tiêu khác.

    3. Lập ngân sách mà không có mục tiêu

    Sau khi trả hết nợ, tôi không hề có mục tiêu cho ngân sách của mình. Tôi biết mình muốn dành dụm tiền và không tiêu quá số tiền mình kiếm được, bởi đó là lời khuyên của nhiều cuốn sách về tài chính cá nhân. Tuy nhiên, bởi tiết kiệm mà không có lý do cụ thể nên tôi cũng chẳng mấy chủ động trong chuyện này. Tôi mua nhiều thứ mình không cần và cũng chẳng màng kiểm soát tiền ăn uống. Kế hoạch của tôi rất đơn giản: tiêu xài tùy thích, rồi tiết kiệm phần còn lại.

    Khi mắc nợ, có thể bạn cũng sẽ làm như thế. Bạn không có định hướng rõ ràng, vì vậy bạn chỉ trả nợ hàng tháng và tiêu hết phần còn lại. Thay vì coi mục tiêu tiết kiệm là thứ yếu, bạn hãy dành thời gian suy nghĩ kỹ càng về điều này. Bản thật sự muốn dùng tiền vào việc gì? Nếu đó là một mục tiêu lớn, bạn có thể chia nó thành những mục tiêu nhỏ hơn. Ví dụ, sau khi trả hết nợ, tôi dành thời gian suy nghĩ về mục tiêu tài chính của mình, và tôi quyết định dùng tiền để đi du lịch nước ngoài - điều tôi chưa từng làm trước đó. Thế là đi du lịch nước ngoài đã trở thành mục tiêu ngân sách mới của tôi.

    4. Quên những chi phí thất thường

    Nếu bạn cứ mãi "vỡ kế hoạch" vì tháng nào cũng xuất hiện những khoản phí mới, thì chắc hẳn bạn đã không dự trù cho những chi phí bất thường. Đây là một vấn đề ngân sách phổ biến nhưng dễ khắc phục: xác định những chi phí bất thường hàng quý, hằng năm và những chi phí có vẻ ngẫu nhiên khác, rồi thêm nó vào ngân sách.

    Hãy nhớ lại mọi chi phí thất thường của bạn, và nếu bạn không nhớ ra thì hãy kiểm tra những bản sao kê tài khoản ngân hàng trong năm gần đây (hoặc sổ chi tiêu của bạn). Sau đây là những chi phí phổ biến và mọi người thương quên tính vào ngân sách của mình:

    - Chi phí bảo hiểm xe

    - Chi phí điện, nước tăng thêm vào mùa hè và mùa đông

    - Chi phí cho du lịch

    - Chi phí khám chữa bệnh

    - Chi phí bảo trì xe

    - Chi phí cho những lần sửa chữa nhà

    - Chi phí mua dụng cụ học tập

    Bạn có thể dễ dàng dự trù các chi phí này bằng cách tính tổng mỗi loại phí trong một năm rồi chia trung bình cho 12 tháng. Nếu mỗi năm bạn dành trên 400USD cho kỳ nghỉ thì tức là mỗi tháng bạn phải để dành 33 USD. Bạn cứ để riêng khoản tiền đó ra mỗi tháng, như vậy bạn sẽ có sẵn tiền mặt khi trả hóa đơn.

    Tuy nhiên có những chi phí bạn không thể lường trước được. Tháng này có đám cưới người bạn thân. Tháng sau lại phải thay ắc-quy mới cho xe. Nếu tháng nào cũng có việc, bạn nên dự trù sẵn cho những việc đó. Trong ngân sách, hãy thêm vào hạng mục "Khoản chi khác" bao gồm một ít tiền mặt cho những chi phí dự tính trước hoặc không dự tính trước hàng tháng. Ngân sách của bạn có thể bị dàn trải nhiều nhưng ít ra bạn có tiền để chi trả khi cần.

    5. Không dự phòng cho tình huống xấu

    Những chi phí thất thường cũng cho thấy tầm quan trọng của việc chuẩn bị quỹ dự phòng khẩn cấp. Khi xe bạn hỏng thì bạn có tiền sửa chữa thay vì thâm hụt ngân sách của vài tháng sau cho đến khi bạn ổn định trở lại. Điều này có thể mất thời gian nhưng hãy dành ra một quỹ dự phòng khẩn cấp sẽ giúp bạn tránh được việc thâm hụt ngân sách.

    Ngoài việc đảm bảo ngân sách bằng cách lập quỹ dự phòng khẩn cấp, bạn cần dự trù cho tình huống xấu bằng cách trừ hao. Như Femme Frugality nói, "Lập ngân sách hào phóng. Chi tiêu dè dặt. Lập ngân sách hào phóng nghĩa là nếu bạn nghĩ mình cần 75 USD để đổ xăng tháng này, hãy ghi vào ngân sách 100 USD. Nghĩa là bất kể bạn nghĩ chi phí là bao nhiêu, hãy trừ hao nhiều hơn con số đó." Đây là một kế hoạch phòng thủ, nhưng đối với việc lập ngân sách thì đó là một kế hoạch thông minh.

    Cho dù thu nhập của bạn là bao nhiêu đi nữa, bạn cũng đừng nên phó mặc ngân sách và không bao giờ kiểm tra kế hoạch chi tiêu. Ngân sách của bạn có thể thay đổi theo những đổi thay trong đời bạn. Thỉnh thoảng hãy kiểm tra lại kế hoạch để đảm bảo rằng nó vẫn còn phù hợp.

    Mai Phương (DNSG\NSKT)

    Chuyên gia ngân hàng tư vấn cách sử dụng thẻ an toàn trên máy ATM

    InfoMoneyĐể tránh trường hợp bị lộ thông tin thẻ như nhiều trường hợp khách hàng gặp phải thời gian gần đây, chủ thẻ phải trang bị cho mình những kiến thức cơ bản như: cách nhận biết nguy cơ thông tin thẻ bị đánh cắp, cách sử dụng thẻ an toàn và cách khóa thẻ trong những trường hợp khẩn cấp.

    Cách nhận biết các nguy cơ mất an toàn của thẻ trên máy ATM

    Khi giao dịch thẻ trên máy ATM, khách hàng nên quan sát thật kỹ: Khe đọc thẻ; Khu vực phía trên - đối diện với bàn phím; vị trí phía trên màn hình ATM; bên trong thiết bị che bàn phím hoặc bàn phím ATM bởi đây là những vị trí có nguy cơ bị gắn thiết bị đánh cắp thông tin thẻ.

    Hãy cảnh giác và cẩn thận nếu phát hiện một trong những tình huống sau:  Bàn phím nhập mã PIN nhô cao bất thường; Nhập PIN cảm giác có khoảng trống phía dưới; Tại khu vực thường bị gắn thiết bị đánh cắp thông tin thẻ có các dấu hiệu khả nghi như: có vệt băng dính hai mặt/keo dán quanh đầu đọc thẻ, hoặc lỗ nhỏ tại các khu vực có thể nhìn thấy bàn phím như nóc máy ATM, hông màn hình ATM. Camera lấy cắp PIN còn có thể được giấu trong hộp đựng biên lai gần đó. 

    Làm sao để sử dụng thẻ an toàn trên máy ATM?

    Theo các chuyên gia ngân hàng, có nhiều bí quyết giúp khách hàng sử dụng thẻ an toàn trên máy ATM.

    Thứ nhất, nên kiểm tra máy ATM trước khi giao dịch để kịp thời phát hiện dấu hiệu bất thường.

    Thứ hai, không thực hiện giao dịch nếu nghi ngờ ATM có thiết bị lạ, bất thường.

    Thứ ba, luôn che bàn phím khi nhập mã PIN để tránh bị lộ PIN khi giao dịch.

    Thứ tư, trường hợp rút tiền tại ATM nhưng không thành công, nên truy vấn lại số dư trong tài khoản.

    Thứ tư, nên sử dụng dịch vụ thông báo số dư tự động qua SMS và nên thường xuyên kiểm tra tin nhắn để kịp thời và chủ động phát hiện giao dịch bất thường.

    Thứ tư, ngay lập tức liên hệ với ngân hàng để khóa thẻ nếu nghi ngờ thẻ bị lộ thông tin hoặc nghi ngờ ATM bị gắn thiết bị đánh cắp thông tin thẻ.

    Hiện nay, rất nhiều ngân hàng đã cung cấp cho khách hàng dịch vụ tự khóa thẻ an toàn. Đơn cử, tại Maritime Bank, khách hàng có thể chủ động khóa thẻ của mình bằng cách truy cập vào Mobile banking hoặc Internet banking để khóa thẻ (thẻ ATM nội địa, thẻ ghi nợ quốc tế và thẻ tín dụng). Sau đó chọn chức năng cài đặt, “Kích hoạt thẻ/Mở thẻ/Khóa thẻ”, lựa chọn loại thẻ muốn khóa và làm theo hướng dẫn.  

    Như Loan

    Tôi hy sinh kỳ nghỉ lễ để có tiền trả nợ nhà, xe

    InfoMoneyTôi vừa đồng ý cho thuê chiếc ô tô 5 chỗ của mình trong 4 ngày nghỉ lễ, đồng nghĩa gia đình tôi sẽ không đi chơi đâu.

    Dưới đây là chia sẻ của anh Phạm Thành Trung, 40 tuổi, hiện sống tại TP.HCM: 

    Nhìn vào gia đình tôi, có nhà để ở, có xe hơi để tránh mưa tránh nắng khi đi lại trên đường, mọi người đều chúc mừng nhưng đâu biết chúng tôi đang ôm một đống nợ trong người. Mỗi tháng tôi phải trả ngân hàng 6 triệu tiền vay mua xe, 10 triệu tiền vay mua đất xây nhà. Trong khi mọi người hào hứng đón ngày nghỉ lễ thì tôi tranh thủ đi làm ngoài giờ để được tăng lương.

    Cả một thời trẻ không biết tiết kiệm, đến lúc bạn bè mua nhà, mua xe hết, vợ chồng tôi mới giật mình nhìn lại bản thân.

    Tôi và vợ (kém tôi 2 tuổi) kết hôn năm 2010. Thời trẻ, chúng tôi đều là những người ham chơi, thích đi du lịch. Kiếm được bao nhiêu tiền, chúng tôi đều đổ vào những chuyến đi, những lần đi xem phim hay ngồi la cà các quán xá. Vì thế, dù lương không thấp so với bạn bè, tôi nhớ hồi năm 2010, thu nhập tổng của chúng tôi đã vào khoảng 30 triệu/tháng nhưng chúng tôi chả mấy khi có tiền dư trong tài khoản.

    Sau lần đi ăn mừng tân gia của cậu bạn thân năm 2013, thấy bạn bè đứa nào cũng đã mua được nhà đất, tôi tự thấy xấu hổ. Về nhà, tôi bàn với vợ quyết tâm phải có mảnh đất cắm dùi tại TP.HCM. Lúc đó, chúng tôi chỉ có hơn 200 triệu trong tay. Huy động bố mẹ được 500 triệu, vay thêm ngân hàng 300 triệu, chúng tôi mua một miếng đất trong một dự án phân lô ở Phú Hữu, quận 9 nhưng chưa xây dựng ngay vì xung quanh khu vực khá vắng vẻ. Mãi đến khi vợ tôi chuẩn bị sinh đứa con thứ hai vào năm 2015, tôi mới vay ngân hàng 400 triệu để xây tạm một căn nhà cấp 4.

    Sau khi có nhà, tôi tiếp tục gồng mình vay ngân hàng 350 triệu để mua một chiếc ô tô nhập khẩu của Nhật, lắp ráp tại Thái Lan, một phần để đi lại nhưng mục đích chính là cho thuê xe hay chạy taxi công nghệ những lúc rảnh. Tôi xác định, nếu để tự tiết kiệm, tôi rất khó mua được đồ đắt tiền, chỉ có cách trả góp, tuy mất thêm chút lãi cho ngân hàng, mới ép tôi tiết kiệm được.

    Vì mới có xe, nên dịp 30/4 năm 2016, gia đình tôi cùng hai gia đình khác rủ nhau đi Phan Thiết và La Gi (Bình Thuận) chơi, tôi muốn thử nghiệm cảm giác lái xe đường dài thế nào. Đặt phòng trên mạng ngay từ đầu tháng nhưng chúng tôi vẫn không thuê được cùng một nhà nghỉ mà phải tách ra làm hai vì họ đã hết phòng. Cứ tưởng bỏ 880.000 đồng/đêm cho một phòng gia đình chúng tôi sẽ có chỗ ngủ tử tế. Ai ngờ cả đêm, nhà nghỉ bị mất điện không dưới 10 lần. Máy phát điện công suất yếu nên không thể bật được máy lạnh, mà mở cửa thì muỗi bay vào nhà. Việc ăn uống cũng vất vả. Chúng tôi vào quán, phải tranh chỗ ngồi, phải chờ không dưới 30 phút mới có món ăn, khiến bọn trẻ đói gào ầm ĩ. Phục vụ kém, món ăn cũng không tươi ngon mà lại đắt đỏ.

    Ba ngày đi chơi lễ, dù cố gắng tiết kiệm, 4 người nhà chúng tôi vẫn tốn hết 7 triệu. Sau lần đó, vợ tôi quyết định những kỳ nghỉ lễ sẽ chỉ ở lại Sài Gòn hoặc về quê để không tốn kém và được hưởng không khí thanh bình. Còn tôi với khoản nợ treo lơ lửng trên đâu, chả thiết tha chơi bời gì, chỉ muốn ở nhà kiếm tiền.

    Năm nay, kỳ nghỉ 30/4, tôi xin trực luôn 2 ngày, để được hưởng lương gấp 3 lần này thường. Tôi làm IT ở một ngân hàng, những ngày lễ vẫn phải có người trực để đảm bảo giao dịch cho khách. Dù định dành một ngày lái xe đưa vợ con đi chơi lòng vòng cho có không khí ngày lễ nhưng khi có người quen đề nghị cho thuê xe bốn ngày với số tiền 3 triệu đồng, tôi đồng ý ngay.

    Tối hôm qua, con trai tôi hỏi, có phải mấy hôm nữa, nhà mình đi xem đảo khỉ ở Cần Giờ không. Tôi cảm thấy hơi buồn khi nghe vợ trả lời con là "Không, bố bận rồi" và nhìn mặt thằng bé hơi thuỗn ra. "Bao nhiêu người được nghỉ mà bố chả nghỉ" thằng bé lẩm bẩm. "Con ơi, những cô chú phục vụ ở nhà hàng, siêu thị, những người lái xe, những người phục vụ ở sân bay... ngày lễ còn làm việc mệt hơn ngày thường đấy thôi", tôi trả lời con và cũng tự an ủi mình.

    Khi nào trả hết nợ, tôi sẽ cho con đi chơi ngày lễ thật nhiều, chỉ sợ lúc đó, thằng bé lại bận ôn thi lên lớp, không còn hào hứng muốn đi.

    Thành Trung (VnExpress)

    Xem Carnaval Hạ Long, thưởng thức tiệc hải sản tại Khách sạn Wyndham Legend Halong

    InfoMoneyHè Hạ Long chào đón du khách bằng những bữa tiệc lễ hội của âm thanh và ánh sáng. Còn Khách sạn Wyndham Legend Halong chào đón du khách bằng những bữa tiệc Buffet hải sản tươi rói chỉ với 665.000 đồng.
    Tin liên quan

    Carnaval Hạ Long là sự kiện điểm nhấn trong năm du lịch quốc gia 2018 tại thành phố Hạ Long, Quảng Ninh. Năm nay, Carnaval Hạ Long được tổ chức vào ngày 28/04/2018 tại Công viên Sunworld Ha Long Park cùng chuỗi các hoạt động văn hóa, giải trí diễn ra từ ngày 27/4/2018 đến hết 30/4/2018.

    Cùng không khí chào đón Carnaval Hạ Long và Lễ khai mạc năm du lịch Quốc Gia 2018, khách sạn Wyndham Legend Halong mang đến đại tiệc buffet hải sản đặc biệt, chỉ duy nhất trong bốn ngày từ 27/4 đến 30/4/2018. Buffet tối mang đến các loại hải sản tươi ngon của Hạ Long được chế biến đa dạng từ chiên, hấp, xào đến nướng trên chảo nóng teppanyaki. Ngoài ra, đại tiệc hải sản còn quy tụ hàng chục món ăn Á-Âu hấp dẫn thỏa mãn gu ẩm thực của mọi thực khách.

    Ban nhạc Duo Band đến từ Philippine sẽ góp mặt trong bữa tối đặc biệt với những bài hát Tiếng Anh hiện đại trên nền nhạc unplug trữ tình, mộc mạc.

    665.000 đồng là một mức giá cực kì hấp dẫn cho bữa tối ngập tràn hải sản, âm nhạc và còn được tặng kèm một đồ uống.

    Khách sạn ưu đãi giảm 50% cho trẻ em từ 6 đến 11 tuổi và miễn phí cho trẻ em dưới 6 tuổi.

    Để biết thêm chi tiết, vui lòng truy cập www.wyndhamhalong.com hoặc hotline 0898.255.628 để đặt bàn trực tiếp

    CONTACT
    Le Thi Nguyet – Pr & Marketing Manager
    Wyndham Legend Halong
    12 Ha Long Street, Bai Chay Ward, Ha Long City, Quang Ninh
    T: +84 33 3636 555 M: +84 936846089 E: pr-mkt@wyndhamhalong.com
    Thu Lê
    • Từ khóa:

    Đà Nẵng là “điểm nóng” du lịch dịp lễ 30/4

    InfoMoneyĐà Nẵng dẫn đầu trong danh sách 20 điểm đến hấp dẫn mà các du khách Việt Nam lựa chọn trong kỳ nghỉ lễ 4 ngày sắp tới.

    Theo Agoda, trang web đặt phòng trực tuyến trong và ngoài nước, Đà Nẵng sẽ là điểm nóng du lịch của khách Việt Nam trong kỳ nghỉ lễ bốn ngày, từ 28/4 đến 1/5 sắp tới.

    Với nhiều ưu điểm nổi bật như di chuyển đường bộ và đường hàng không dễ dàng, lựa chọn chỗ ở đa dạng với các mức giá linh hoạt, bãi biển đẹp, nhiều hoạt động ngoài trời phong phú, văn hoá ẩm thực đặc sắc, Đà Nẵng trở thành điểm đến du lịch khó cưỡng đối với du khách trong và ngoài nước.

    MiaResort, một trong những khu du lịch hút khách ở Đà Nẵng.
    MiaResort, một trong những khu du lịch hút khách ở Đà Nẵng.

    Đặc biệt, Lễ hội Pháo hoa Quốc tế thường niên tại Đà Nẵng (diễn ra từ ngày 30/4 đến 1/5) được xem là lý do hấp dẫn, lôi kéo du khách đổ xô đến thành phố biển miền Trung này. Không thua kém, “người hàng xóm” Hội An cũng nằm trong top 15 điểm đến nổi bật của bảng xếp hạng bởi trải nghiệm nhộn nhịp mà thành phố sẽ mang lại cho du khách trong mùa lễ.

    Năm nay, vào những ngày nghỉ cuối tháng 4 đầu tháng 5, khách hàng nội địa ưu tiên cho các lựa chọn trong nước. Cụ thể, có đến bảy trong top 10 điểm đến hàng đầu dịp nghỉ lễ năm nay đều thuộc về Việt Nam. Điều này đồng nghĩa với việc du khách nội địa sẽ có thời gian dài hơn để khám phá vẻ đẹp của quê hương.

    Khi cả hai miền Nam Bắc đều đang chuẩn bị vào hè, đón những đợt nắng nóng nhất trong năm, nhà nhà có xu hướng tìm đến khí trời mát mẻ vùng cao nguyên Đà Lạt (thứ 2), các bãi biển nổi tiếng như Nha Trang (thứ 3), Phan Thiết (thứ 4) hay đảo Phú Quốc (thứ 5).

    Đối với những chuyến du lịch nước ngoài thì Bangkok (vị trí #7) và Singapore (#8) là hai điểm đến ưa chuộng nhất của du khách Việt, theo sau là Seoul (#10) và Đài Bắc (#12). Tận dụng chính sách thị thực được nới lỏng và sự tăng trưởng mạnh của các hãng hàng không giá rẻ tại Việt Nam, du lịch Hàn Quốc và Đài Loan cũng trở nên hấp dẫn và dễ thực hiện hơn.

    Kuala Lumpur (Malaysia), Huế (Việt Nam), Tokyo (Nhật Bản), Vịnh Hạ Long (Việt Nam), Bali (Indonesia), Phnom Penh (Campuchia) cũng nằm trong danh sách này, nhưng đứng ở vị trí cuối “bảng xếp hạng” 20 điểm đến được lựa chọn nhiều nhất trong dịp nghỉ lễ 30/4 sắp tới.

    Nhã Nam

    Ba lần mua nhà đất tôi đều trầy trật mãi mới bán được

    InfoMoneyCả miếng đất và hai ngôi nhà của anh Ngọc đều bị khách mua chê và dìm giá, phải mất rất nhiều thời gian mới bán được.
    Ảnh minh hoạ. Nguồn: Internet
    Ảnh minh hoạ. Nguồn: Internet

    Dưới đây là chia sẻ của anh Phan Xuân Ngọc, hiện sống tại TP.HCM về những sai lầm khi mua bất động sản và bài học anh rút ra được từ những trường hợp đó.

    Miếng đất đầu tiên tôi mua trong đời không phải ở TP.HCM mà ở tận huyện Tân Thành, Bà Rịa Vũng Tàu, cách nhà tôi hơn 40km. Năm 2006, tôi có 180 triệu, tiết kiệm từ đi làm và gia đình cho. Tôi độc thân, đang sống cùng nhà với bố mẹ nên quyết định dùng số tiền đó để làm giàu.

    Lúc đó, tôi được người bà con họ hàng, vốn buôn bán bất động sản rất thành công và có nhiều phòng trọ cho thuê, rủ mua một miếng đất hơn 2.000 m2 ở Tân Thành, liền kề với thửa đất lớn 10.000 m2 của cùng một chủ. Chị mua thửa lớn còn tôi mua thửa nhỏ. Chị bảo cảng Cái Mép sắp được xây dựng, cách miếng đất này 5km, tôi nên mua đón đầu để sau này làm phòng trọ cho công nhân thuê hoặc có thể chờ lên giá bán đi cũng được. Nghe lời thuyết phục bùi tai, tôi đi vay thêm ngân hàng 60 triệu vì không đủ tiền. Lúc đó, tôi suy nghĩ đơn giản, 240 triệu, nếu mua đất ở khu vực quận 4 gần nhà tôi thì chỉ được ngôi nhà dưới 20 m2 trong hẻm. Nếu không mua bán gì, để 180 triệu trong tay tôi rồi cũng hết.  

    Những đường kẻ ..... có chú thích là Ranh LG mà anh Ngọc không nhận ra là đường Ranh Lộ giới khi xem giấy tờ nhà - Ảnh: NVCC
    Những đường kẻ ..... có chú thích là Ranh LG mà anh Ngọc không nhận ra là đường Ranh Lộ giới khi xem giấy tờ nhà - Ảnh: NVCC

    Vì vậy, chỉ sau một lần được dẫn đi xem đất, tôi chuyển tiền ngay cho người họ hàng kia nhờ mua hộ. Tôi cũng để mặc chị lo liệu giấy tờ cho mình. Tôi thậm chí còn cảm thấy rất vui vì miếng đất của mình ở ngoài miếng đất của chị và có hai mặt tiền.

    Không đủ tiền xây phòng trọ, cũng không có thời gian trông thợ và nói chung là lười, nên tôi rao bán miếng đất. Khách đến xem đất, trả giá không được 200 triệu, nói rằng có đường điện trung thế chạy qua, tôi mới ngớ người ra vì ngày trước đi xem đất, tôi quên mất việc nhìn lên trời.

    Hai năm tiếp không biết bao nhiêu là khách, mãi đến tháng 4/2008, sau khi quá chán ngán việc đi đi lại lại, tôi đồng ý bán miếng đất với giá 270 triệu cho một người dân địa phương. Hai tháng sau, ông ta đã bán lại miếng đất được 350 triệu, do con đường dẫn được mở rộng, trải nhựa và cảng Cái Mép đã được khởi công xây dựng (5/2008). Tôi an ủi mình vẫn lãi được 30 triệu, nhưng thực ra, tiền lãi ngân hàng trong 2 năm, tiền xăng xe, tiền lương bị giảm do nghỉ việc để đi lại giữa quận 4 và Tân Thành có lẽ vượt quá con số này. Bài học đầu tiên của tôi: phải quan sát kỹ khi đi xem đất, không nên ỷ lại vào người quen và không nên mua đất xa vì khó quản lý và mất công sức.

    Bất động sản thứ hai tôi mua là một ngôi nhà một trệt một lầu ở quận 2, TP.HCM. Lúc mua nó, vào năm 2010, tôi chuẩn bị cưới vợ và có trong tay 400 triệu. Ngôi nhà tôi ưng rộng 50 m2, nhưng chỉ có giấy tờ viết tay, giá 450 triệu, rẻ bằng nửa nhà có giấy tờ. Nghe nhiều người bảo mua để bán thì mới cần giấy tờ, chứ mua để ở thì lo gì, tôi quyết định vay thêm tiền mua nhà.

    Tôi cho thuê nhà gần 2 năm, mãi đến cuối 2011, mới đưa gia đình nhỏ về đây ở, sau khi đã mất hơn 100 triệu sửa do khách thuê không biết giữ nhà. Cũng phải nói thêm là vì nhà không có giấy tờ nên tôi phải sửa chữa chui, chỉ làm vào thứ 7, chủ nhật. Tuy nhiên, mới ở được mấy tháng tôi đã chán. Nhà tôi sát một con kênh nhỏ, những lúc thủy triều xuống, mùi bùn bốc lên rất hôi. Hàng xóm dân trí thấp, ăn nhậu, đánh chửi nhau suốt ngày. Tôi muốn bán nhà để mua chỗ khác. Nhà không có giấy tờ, khách trả giá rất thấp nhưng đa số là không muốn mua. Sau đó, tôi lại cho thuê nhà, và bù thêm tiền để thuê chung cư ở.

    Năm 2017, nhà nước tiến hành cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho những mảnh đất mua bán trước năm 2008 nhưng không xảy ra tranh chấp. Vì nhà tôi mua năm 2010 nên tôi đành đến công ty dịch vụ nhà đất nhờ hỗ trợ. Họ đòi phí dịch vụ 300 triệu và nói rất khó khăn nên tôi đổi ý, gửi họ bán luôn ngôi nhà của mình. Có lẽ nhờ cơn sốt đất 2017 và người môi giới giỏi thuyết phục, tôi đã bán được nhà với giá hơn 900 triệu. Làm phép tính đơn giản tiền bán trừ tiền mua và tiền sửa chữa nhà thì tôi lãi được 300 triệu. Nhưng thực ra số tiền đầu tư vào ngôi nhà này nếu đem gửi ngân hàng 7-8 năm cũng có thể giúp tôi có khoản lãi tương tự. Trong khi đó, những ngôi nhà có giấy tờ ở gần đây, sau 8 năm, giá bán đã có thể tăng 3 lần. Bài học thứ hai của tôi, đừng dại dột mua nhà bằng giấy tay.

    Ở chung cư có một số bất tiện, ngoài ra cũng muốn mua đất để giữ tiền nên tôi lại đi tìm mua nhà đất. Tháng 6/2017, tôi mua một ngôi nhà trong một hẻm nhỏ ở quận 7. Lần này, tôi cẩn thận đem bản photo sổ đỏ ngôi nhà đi hỏi xem nhà có dính tranh chấp, quy hoạch gì không. Tôi yên tâm không có dự án treo nào ngoài cái hẻm không biết bao giờ mới mở rộng. Tôi yêu cầu người bán phải đảm bảo giữ nguyên diện tích nhà cho tôi (41 m2), không được trừ đi hẻm lộ giới khi làm giấy tờ sang tên tôi. Họ đồng ý.

    Sau hai tháng kể từ ngày đặt cọc, tôi nhận nhà, nhận sổ đỏ. Khi tôi cầm sổ khoe với ông anh họ, người từng mua đi bán lại hơn chục miếng đất chỉ trong 2 năm, ông anh kêu lên: "Nguy hiểm quá". Tuy giấy tờ công nhận nhà tôi 41 m2 nhưng nhà tôi bị hai cái ranh lộ giới đi qua (trên bản đồ viết tắt là Ranh LG và biểu thị bằng đường gạch đứt đoạn mà tôi không hiểu là gì khi xem lúc mua nhà), nên diện tích thực nếu sau này mở đường chỉ còn hơn 20 m2. Giả dụ nếu được đền bù, thì theo khung giá nhà nước, quá thấp so với giá tôi mua.

    Chưa kịp chuyển về nhà mới ở, tôi lại lo bán nhà vì sợ bất trắc sau này. Khách đến xem đa số là dân đầu cơ, nhìn giấy tờ xong, họ thậm chí không thèm trả giá. Mãi sau Tết, gặp khách là một cô gái trẻ, được bố mẹ ở quê cho tiền mua nhà, tôi mới bán được nhà và lãi được đúng 27 triệu (sau khi đã trừ các chi phí cho môi giới, thuế thu nhập, tiền sơn sửa lại nhà), không bằng số lãi nếu tôi đem số tiền đó gửi ngân hàng. Bài học thứ ba tôi tự răn mình: phải tỉnh táo khi xem giấy tờ nhà, đặc biệt là ranh lộ giới.

    Hoàng Anh (VnExpress)
1 2 3 4 5 6 7 8
close

Top