...

Tiêu tiền thông thái

  • ‘Võ’ dạy con sử dụng tiền lì xì

    Trước việc con muốn tự ý tiêu tiền lì xì, đòi mua hết đồ này đến đồ kia bằng tiền mừng tuổi… ngay sau dịp Tết Nguyên Đán khiến không ít bậc cha mẹ đã nghĩ ra những "võ" hiệu quả để vừa giúp con rèn được tính tiết kiệm vừa biết lên kế hoạch tài chính ngay từ nhỏ.
  • Bỏ thành phố về tỉnh, tôi vừa được ở nhà rộng vừa tăng thu nhập

    Trong một năm sống tại thành phố Biên Hòa, anh Minh đã mua thêm được một miếng đất và để dành được 200 triệu.
  • Vợ con ở trọ, chồng tôi vẫn vay tiền xây nhà hoành tráng bỏ không ở quê

    Tết rồi ai cũng mừng gia đình tôi có nhà cao cửa rộng nhưng mấy ai biết giờ chúng tôi phải chui rúc ở nơi chật chội thế nào.
  • Tôi nhận bài học về cách tiêu tiền hoang phí từ những người bạn Tây

    InfoMoneyTôi vô cùng ngạc nhiên khi biết nhiều sinh viên 19, 20 tuổi ở Đại học Stanford đã biết đầu tư, thậm chí đóng tiền vào quỹ lương hưu.

    Dưới đây là chia sẻ của chị Nguyễn Khánh Huyền, đang theo học thạc sĩ ngành Trí tuệ nhân tạo, Đại học Stanford, Mỹ.  

     Nguyễn Khánh Huyền (hay còn gọi là Huyền Chíp) tác giả cuốn
    Nguyễn Khánh Huyền (hay còn gọi là Huyền Chíp) tác giả cuốn "Xách ba lô lên và đi" khá quen thuộc với bạn đọc Việt Nam.

    Mùa hè 2016, tôi làm nghiên cứu ở Đại học Edinburgh, Scotland. Rảnh rỗi, tôi đăng bài tuyển bạn trai với mục đích hài hước. Không ngờ, tôi nhận được email ứng tuyển từ một anh chàng chuyên gia tài chính. Ban đầu tôi định từ chối vì nghĩ có ở Scotland lâu dài đâu mà hẹn hò. Thế nhưng, mấy đứa bạn đọc email kêu rằng anh chàng này dễ thương quá, tôi không thể từ chối. Thế là tôi hẹn anh chàng ăn trưa như bạn bè.

    Hôm đấy, tôi hỏi anh chàng về việc anh ứng dụng những gì mình học vào cuộc sống như thế nào, anh trả lời là nó giúp anh chuẩn bị một nền tảng tài chính vững chắc cho tương lai. Anh nói, tiền đầu tư của anh mang về cho anh lợi nhuận 7,3% mỗi năm và mỗi tháng anh tiết kiệm 60% thu nhập. Nếu không có gì thay đổi, anh có thể về hưu trong vòng 7 năm tới.

    Lúc đấy, tôi đã bị sốc toàn tập. Tôi chưa gặp ai có thể nói về tài chính cũng như tương lai của mình một cách cụ thể như vậy. Một phần do tôi sinh ra và lớn lên ở Việt Nam, nơi việc chi tiêu được thực hiện dựa vào trực giác và thói quen hơn là khoa học. Một phần khác, tài chính là một điều nhạy cảm, chẳng ai thành công về mặt tài chính tự nhiên ngồi vạch ra cách họ chi tiêu thế nào để tôi học hỏi cả.

    Sau buổi nói chuyện đó, tôi bắt đầu để ý hơn về kế hoạch tài chính của những người xung quanh. Tôi vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện ra một bộ phận lớn sinh viên mới khoảng 19, 20 tuổi ở Stanford đã biết cách đầu tư, thậm chí đóng tiền vào quỹ lương hưu. Hai cậu hàng xóm của tôi đầu tư qua một robo-advisor (hệ thống quản lý các khoản đầu tư tự động, có cả chuyên gia và thuật toán giúp bạn phân bổ các khoản tiền đầu tư hợp lý nhất). Cô bạn thân của tôi mua cổ phiếu S&P 500 (cổ phiếu của 500 công ty có giá trị thị thường lớn nhất). Ai cũng có khoản tiết kiệm để mua chiếc xe đầu tiên, phòng lúc thất nghiệp hay bị ốm bất ngờ. Một số không nhỏ có kế hoạch cụ thể để về hưu ở một độ tuổi nào đó. Với họ, nghỉ hưu không phải vì họ lười làm việc, mà đó là cột mốc khi họ có đủ tiền để sống nốt quãng đời còn lại mà không phải làm việc vì tiền - có thể thoải mái làm những điều mình thích.

    Nhận ra sự thiếu sót của bản thân, tôi lập tức đọc thêm sách về quản lý tài chính cũng như nhờ anh chàng chuyên gia tài chính kia tư vấn. Dưới đây là một số kinh nghiệm, kiến thức tôi thu thập được:

    1. Không bao giờ quá sớm để nghĩ đến chuyện đầu tư

    Đầu tiên, bạn phải hiểu rằng tiền mặt là tiền chết. Nếu chỉ giữ tiền mặt hay để trong tài khoản giao dịch ngân hàng, tiền sẽ dần dần mất giá. Điều này càng nguy hiểm hơn ở một quốc gia có lạm phát cao. 

    Người ta vẫn nói, hãy để tiền của bạn làm việc cho bạn. Khi có tiền, dù ít, hãy bắt đầu nghĩ đến chuyện đầu tư để tiền có thể sinh lãi cho bạn.

    Ngày xưa, tôi cứ nghĩ đầu tư là cái gì đó to tát lắm nhưng giờ tôi nhận ra rằng có nhiều cách để đầu tư lắm. Ở Mỹ, tôi có thể đầu tư một khoản nhỏ vài trăm đến vài ngàn đôla vào những cổ phiếu an toàn như blue-chip, S&P 500, hay sử dụng những hệ thống tư vấn tự động như Wealthfront, Betterment để họ lên danh mục đầu tư cho mình. Tôi không rõ lắm môi trường đầu tư ở Việt Nam nhưng tôi nghĩ mọi người có thể tìm hiểu về vàng, đất, chứng khoán, cũng như xin lời khuyên từ những người đi trước.

    2. Có quỹ tiết kiệm cho lúc khẩn cấp

    Khoản đầu tư nào hứa hẹn mang lại tiền lãi cao hơn cũng đồng nghĩa rủi ro lớn hơn. Nếu đầu tư hết tiền, chẳng may đúng lúc bạn cần tiền, giá các khoản đầu tư của bạn lại bị tụt thì bạn không trông vào đâu được. Trước khi mang tiền đi đầu tư, mình cần phải có một khoản tiền để phòng lúc những không may như khi ốm đau, tai nạn, mất trộm, thất nghiệp, hay chỉ đơn giản là muốn có thời gian theo đuổi đam mê của bản thân. Khoản tiền này nên gửi vào kênh an toàn như tài khoản tiết kiệm hay đổi sang những ngoại tệ mạnh như USD - tiền lãi rất thấp nhưng độ rủi ro hầu như là không có.

    Các bạn Tây khuyên tôi, quỹ tiết kiệm nên bằng chi phí tối thiểu cho 6 tháng sinh sống. Ví dụ, nếu chi phí 5 triệu/tháng, khoản tiết kiệm sẽ là 30 triệu. Nếu bạn chưa có 30 triệu, hãy cố gắng góp nhặt để có đủ số tiền đó. Không bao giờ động vào khoản này, trừ khi bạn thực sự cần nó - đừng tự nhiên rút tiền tiết kiệm ra đi mua chiếc điện thoại xịn.

    3. Bớt tiêu tiền vào những đồ xa xỉ

    Tất cả những đồ gì không thực sự cần thiết đều là đồ xa xỉ. Một cốc rượu, một điếu thuốc, một lon nước ngọt cũng là đồ xa xỉ. Mua điện thoại đời mới nhất thay vì mua một chiếc điện thoại chỉ đủ xài là xa xỉ. 

    Tôi nhận được một bài học về sự chi tiêu hoang phí từ những người bạn bên này. Phần lớn đó đều là con nhà khá giả. Những người đã đi làm rồi thì thường làm cho các công ty công nghệ ở thung lũng Silicon, một năm lương thưởng hơn 120.000 đôla (khoảng 2,7 tỷ đồng). Mỗi lần hẹn nhau đi ăn tối, các bạn chẳng bao giờ chọn quán ăn đắt tiền dù thừa tiền để trả cho bữa ăn tối đó. Hiếm khi lắm chúng tôi mới uống rượu bia vì đó được coi là thứ vừa đắt đỏ, vừa hại cho bản thân. Bạn tôi làm cho Google nhưng vẫn dùng một chiếc máy tính đã 5 năm.

    4. Có ngân sách ăn tiêu cho từng khoản hàng tháng

    Hàng tháng, tôi lên ngân sách sẽ tiêu bao nhiêu vào từng khoản nào. Ví dụ, tôi giới hạn tiền ăn nhà hàng của mình vào khoảng X đôla/tháng. Hết khoản đấy rồi, tôi sẽ phải chịu khó nấu ăn ở nhà. Tôi dùng thẻ cho hầu hết mọi giao dịch mua bán, ngân hàng tháng nào cũng tính cho tôi xem mình đã chi tiêu hết bao nhiêu vào những danh mục nào. Thỉnh thoảng, tôi sẽ nhìn lại bảng ngân sách đó để xem mình đã lãng phí ra sao. Cái này quan trọng lắm, vì có đợt tôi suốt ngày đi Uber, mỗi lần hết vài đô nên không để ý, nhưng đến cuối tháng xem tài khoản nhận ra mình tiêu đến hơn 400 đôla vào Uber. Sau đó tôi phải cẩn thận hơn về việc đi lại, chịu khó tìm lịch xe buýt, đạp xe nhiều hơn, và chỉ đi Uber khi thực sự cần thiết.

    Ngân sách giúp tôi nhận ra rằng sau khi đã trừ đi những khoản cố định, số còn lại chẳng đáng là bao. Nó cũng giúp tôi lên kế hoạch tiết kiệm bao nhiêu phần trăm thu nhập. 

    Một suy nghĩ khá nguy hiểm mà bản thân tôi hay mắc phải là cho rằng mấy đồng bạc lẻ chả đáng là bao. Những mấy đồng bạc đó khi gộp lại sẽ có giá trị rất lớn. Một ngày bạn uống bớt một cốc cà phê đi sẽ tiết kiệm 15 - 20 nghìn đồng. Một tháng, bạn tiết kiệm 450 - 600 nghìn đồng. Một năm, sẽ là 5 - 7 triệu. Bạn có thể góp số tiền đó vào quỹ tiết kiệm, mua tặng bố mẹ một món đồ gia dụng ý nghĩa, hay làm một chuyến đi du lịch ở đâu đó với người yêu.

    5. Chỉ có con khi bạn đã sẵn sàng để nuôi con

    Bạn bè của tôi ở Việt Nam cho rằng có con là điều tự nhiên, đến tuổi thì bố mẹ giục kết hôn rồi có con. Ở Mỹ, bạn bè tôi chỉ tính đến chuyện có con khi họ đã chắc chắn mình có đủ điều kiện kinh tế để nuôi con. Trước khi có con, họ sẽ dành cả năm trời để chuẩn bị tài chính nuôi thêm một miệng ăn.

    Nuôi con là một khoản chi phí khổng lồ cả về mặt tài chính lẫn thời gian. Vợ chồng son khi mới bắt đầu cuộc sống của riêng mình, chưa có gì mà lại phải nuôi con sẽ rất dễ phải chịu áp lực tài chính.

    Nguyễn Huyền (VnExpress)

    2 công thức tiêu tiền giúp bạn thành công trong năm mới

    InfoMoneyNếu thu nhập chỉ đủ sống, bạn nên chia tiền vào 6 tài khoản. Nếu thu nhập cao, hãy dành 50% cho tiêu dùng, 50% cho đầu tư.
     Ảnh: yourmoneyrelationship
    Ảnh: yourmoneyrelationship

    Dưới đây là bài viết của chuyên gia đào tạo Marketing Nguyễn Vĩnh Cường, tập hợp lại những công thức quản lý tài chính cá nhân đã thành công trên thế giới:

    Cách 1: Khi thu nhập thấp, chỉ đủ hoặc vẫn còn thiếu tiền cho các nhu cầu hàng ngày, hãy quản lý tiền theo "công thức 6 cái lọ" của T.Harv Eker:

    Tài khoản 1: Đầu tư - 10% thu nhập: Tài khoản này chỉ dùng để đầu tư, tuyệt đối không tiêu. Mục đích là để tiền đẻ ra tiền. Đầu tư coin, chứng khoán... thì lấy tiền ở đây, có ít thì đầu tư ít, chứ không phải cắm sổ đỏ, vay tín dụng để đầu tư. 

    Tài khoản 2: Tiêu dùng hàng ngày - 55% thu nhập: Dùng cho tất cả các khoản chi tiêu để duy trì cuộc sống hàng ngày của bạn: thuê nhà, đổ xăng, bỉm, sữa, thịt cá... Nếu nhu cầu chi tiêu vượt quá khả năng tài chính thì hoặc là cắt giảm nhu cầu, hoặc là tìm cách kiếm thêm tiền, tuyệt đối không được chuyển tiền từ các khoản khác qua.

    Tài khoản 3: Tiêu dùng dài hạn - 10% thu nhập: Mua đồ đắt tiền như iPhone, nhà, xe, cho con đi du học... dùng tiền ở đây. Muốn mua cái iPhone 20 triệu thì phải kiếm được 200 triệu hãy mua.

    Tài khoản 4: Học - 10% thu nhập: Nhiều người cho rằng học xong phổ thông, học xong đại học là dừng. Đây là một quan niệm rất sai lầm. Học là một phần của sự nghiệp và chúng ta có thể học cả đời.

    Tài khoản 5: Hưởng thụ - 10% thu nhập: Chúng ta từng lớn lên bằng trừng phạt: Điểm kém -> phạt, làm gì sai -> phạt, thất bại -> phạt. Tổng các lần bị phạt kiến tạo nên con người chúng ta: chúng ta làm vì sợ bị phạt, lớn thì sợ bị chê cười... khiến chúng ta lết trên con đường sự nghiệp. Nhiều người sau này không còn bị ai trừng phạt nữa thì họ tự trừng phạt họ khi gặp thất bại: tự đau khổ, tự than vãn. 

    Năm mới, hãy đổi mới tư duy, thay vì chỉ lo phạt, ta hãy tự thưởng cho mình 10% thu nhập để ăn chơi, làm đẹp, đi du lịch, xem phim mỗi tháng. Ngược với tài khoản 1, khoản này phải tiêu hết vào cuối mỗi tháng.

    Tài khoản 6: Cho đi - 5%: Thấy mình có ý nghĩa với người khác là một nhu cầu cực lớn của con người. Chúng ta thường trải qua cảm giác chán nản, lạc lối, mất phương hướng... vì thấy mình vô dụng. Dùng 5% này để cho đi, không nhất thiết là từ thiện mà có thể là mua quà cho bạn bè, anh chị em, nhân viên, đồng nghiệp... để tự thấy mình có ý nghĩa với những người xung quanh. Lúc nào buồn, hãy tặng quà mọi người, nếu không có tiền, có thể giúp đỡ người khác... để thấy mình sống có ý nghĩa, từ đó niềm vui sống trở lại.

    Quy tắc của công thức này là "chia tiền hàng ngày". Không có tiền để chia thì chia các số 0 để thấy xấu hổ, để tự vấn rằng hôm nay mình đã làm gì để phải chia các số 0 thế này. Xấu hổ rồi thì ngày mai sẽ không lười nữa mà sẽ tập trung vào kiếm tiền.

    Nếu thu nhập cao, tiền có dấu hiệu dư thừa với nhu cầu hàng ngày, bạn có thể áp dụng cách quản lý tài chính của Tony Robbins, chia thu nhập làm 2 phần cho tiêu dùng và đầu tư.

    50% thu nhập sử dụng cho hoạt động tiêu dùng gồm tiêu dùng hàng ngày, tiêu dùng dài hạn, học, hưởng thụ, cho đi như công thức 6 cái lọ bên trên, chỉ trừ đi một lọ đầu tư.

    50% thu nhập còn lại dành để đầu tư, con số này lại chia tiếp thành 3 khoản:

    - 30% đầu tiên - Đầu tư mạo hiểm: Coin, lướt sóng chứng khoán... các phi vụ một vốn 10 lời thì dùng khoản này, mất thì thôi, không ảnh hưởng đến cuộc sống của ai. 

    - 30% tiếp theo - Đầu tư kinh doanh: Mở công ty, góp vốn, nhập hàng, buôn bán... dùng khoản này. Đầu tư kiểu này có rủi ro nhưng thấp.

    - 40% còn lại - Đầu tư dài hạn: Mua đất, chứng khoán bluechip, mua vàng cất giữ... Khoản đầu tư này lợi nhuận cực thấp nhưng không bao giờ mất, có thể coi đây là của để dành.

    Vĩnh Cường (VnExpress)

    Đi du lịch nước ngoài tiết kiệm hơn ăn Tết ở Việt Nam

    InfoMoneyĐây là năm thứ hai gia đình chị Nguyệt Anh đi du lịch xuyên Tết, đón khoảnh khắc giao thừa xa nhà.

    Dưới đây là chia sẻ của chị Vũ Nguyệt Anh, 38 tuổi, hiện sống tại TP HCM.

    Tôi không thích đón Tết ở TP HCM vì quá nóng nực, về Bắc thì lại bị ám ảnh cảnh tàu xe chen chúc, nên hai năm nay quyết định cảnh ăn Tết xa nhà. Điều khiến tôi bất ngờ là dù xuất ngoại nhưng tổng kết chi tiêu, tôi thấy mình đỡ tốn kém hơn đón Tết ở nhà.

    Tôi người Bắc, bố mẹ vẫn ở Thái Nguyên. Gia đình chồng tôi không phải người Sài Gòn gốc nhưng từ khi anh học lớp một thì cả nhà đã định cư ở đây.

    Vợ chồng tôi kết hôn được 11 năm, trước đây, chúng tôi vẫn đón Tết ở hai nơi, thường mồng 2 hoặc 3 cả nhà sẽ bay về Bắc, ở đến sát ngày phải đi làm, đi học thì quay trở lại Sài Gòn. Có năm, mẹ con tôi về từ trước Tết, đến mồng 4 chồng tôi ra, rồi sau đó cả nhà bay vào Nam. Chồng tôi không thích ở nhà ngoại lâu vì không có chỗ chơi. Cũng có năm, chúng tôi về quê từ sau ngày cúng Táo quân, sau đó, mồng 2 đã trở lại Sài Gòn. Chúng tôi luôn phải đón Tết ở hai nơi cho công bằng.

    Dù đi kiểu nào thì mỗi năm, tính sơ sơ tiền vé máy bay khứ hồi cho hai người lớn và hai đứa trẻ con của nhà tôi không dưới 20 triệu. Thêm hai lượt đi về cho hai chuyến taxi từ nhà tôi ở quận 8 ra sân bay Tân Sơn Nhất, từ sân bay Nội Bài về nhà ngoại ở huyện Đại Từ thêm khoảng 4 triệu nữa. Giả dụ có tiết kiệm đi xe khách về Thái Nguyên, chúng tôi vẫn phải tìm taxi đi thêm 15km nữa mới về được đến tận nhà. Tiền là một vấn đề, mà điều tôi sợ nhất cái cảnh chen nhau làm thủ tục ở sân bay, rồi bị hoãn chuyến bay cả tiếng, lúc hạ cánh chờ lấy hành lý cũng rất lâu, rồi cảnh tìm xe ô tô để di chuyển bằng đường bộ. Trong khi đó, trên đoạn đường liên huyện về quê, con tôi thường bị say xe vì đường miền núi ngoằn ngoèo. Hầu như năm nào, nhà tôi cũng bị rơi rớt ít hành lý hay để quên ở nhà.

    Về Bắc, trước Tết, mấy mẹ con lại lục đục đi sắm quần áo rét. Tôi có thể mặc lại bộ năm cũ, nhưng bọn trẻ mỗi năm một lớn nên không thể không mua. Chúng tôi mất mấy triệu bạc chỉ để mua vài bộ quần áo cả năm mặc có một lần, rồi lại đem cho làm phước.

    Vì vẫn ăn Tết ở thành phố nên chúng tôi vẫn phải trang trí nhà cửa, chuẩn bị thực phẩm đầy đủ, bày bàn thờ cúng thịnh soạn. Các khoản này tôi chưa từng hạch toán chi tiết nhưng ước lượng hết tầm 10 triệu đồng. Đi chợ những ngày Tết, tôi luôn có cảm giác giống như bị đánh rơi tiền. Tôi nhớ năm 2016, sáng 30, tôi cầm hai tờ 500.000 đồng ra chợ, mua được một con gà, ít tiền vàng, ba bó bông, hai quả bưởi, ba gói trầu cau, hai quả dừa, một chùm sung, hai quả xoài là hết tiền. Tôi lại lật đật về nhà lấy thêm tiền để mua nốt số hàng cần mua đã ghi ra giấy.

    Mỗi năm, tôi vẫn đổi sẵn 10 triệu tiền mới để đi mừng tuổi và đi lễ chùa. Mừng tuổi trẻ nông thôn đỡ tốn kém hơn. Lì xì trẻ thành phố thì không thể ít vì bố mẹ chúng cũng lì xì con tôi nhiều. Năm 2016, tôi mừng 50.000 đồng, nhận thấy ngay vài bé có vẻ không vui vì ít quá. Hầu như năm nào, khoản tiền mới này của tôi cũng hết sạch trước khi đi làm trở lại.

    Rồi còn tục biếu quà trước Tết. Đằng chồng nhà tôi có truyền thống, họ hàng vẫn đem biếu nhau ít thực phẩm ăn Tết, người mang gạo, người mang bia, người mang gà... Đôi khi tôi có cảm giác giống như đổi thực phẩm cho nhau. Tuy nhiên, cách ăn uống mỗi nhà mỗi khác, nên không phải món quà nào nhận được chúng tôi cũng sử dụng được. Ví dụ lạp xưởng, cả nhà tôi mỗi chồng tôi ăn được món này. Có năm chúng tôi được bác hai cho mấy bịch, mình chồng tôi ăn hai tháng mới hết, còn tôi lại phải đi mua thứ khác... Mỗi năm tôi đều đưa chồng 4 triệu để anh tự đi mua các món quà và hoàn thành thủ tục này của dòng họ bên anh.

    Tính sơ sơ, một năm chúng tôi đón Tết hết khoảng 50 triệu, chưa kể còn rất nhiều phát sinh lặt vặt trên đường đi chúc Tết hay đến các khu vui chơi giải trí ngày xuân. Tài chính là một vấn đề, nhưng cả năm đi làm đã căng thẳng, đến ngày Tết cũng không được nghỉ, tất bật mua sắm, tất bật việc nhà, tất bật chạy sô các nhà chúc Tết với vài câu chúc xã giao, tất bật tàu xe về quê... khiến tôi rất sợ Tết.

     Đi du lịch Campuchia vào dịp Tết Nguyên đán, chị Nguyệt Anh không lo các khu vui chơi chen chúc hay các quán hàng tăng giá như ở trong nước, vì dịp này ở đây không phải là Tết - Ảnh minh họa: Terence Carter
    Đi du lịch Campuchia vào dịp Tết Nguyên đán, chị Nguyệt Anh không lo các khu vui chơi chen chúc hay các quán hàng tăng giá như ở trong nước, vì dịp này ở đây không phải là Tết - Ảnh minh họa: Terence Carter

    Năm ngoái, đúng dịp kỷ niệm 10 ngày cưới của chúng tôi vào 30 Tết, tôi thuyết phục được chồng cho cả gia đình nhỏ đi Thái Lan. Chúng tôi đặt tour 6 ngày 5 đêm, đóng cho công ty du lịch hết 33 triệu (do đã được khuyến mại 3 triệu). Chúng tôi không tham gia nhiều hoạt động vui chơi tốn tiền bên ngoài tour vì con nhỏ, cũng không có nhu cầu mua sắm gì nên tổng chuyến đi, gia đình tốn hết khoảng 45 triệu. 

    Năm ngoái đi chơi xuyên Tết, thoát được bao thủ tục rườm rà ở nhà, năm nay chúng tôi lại đi Campuchia từ 30 Tết, bắt xe khách từ Sài Gòn sang Phnom Penh. Lần này, chúng tôi đi bụi để được thư giãn tối đa, không phải dậy sớm, không phải ăn uống đúng giờ như đi tour. Tối qua, chúng tôi quay trở lại Sài Gòn, sau 5 ngày khám phá thủ đô Pnom Penh. Tính ra, tất cả chi phí cho chuyến đi của nhà tôi là 25 triệu. Chúng tôi đi xe khách từ Việt Nam sang. Ở trong thành phố, chúng tôi thuê xe máy đi chơi. Chúng tôi thuê một phòng đôi trong một khách sạn 3 sao, có ăn sáng miễn phí. Dù nhiều cửa hàng của người Hoa và người Việt ở đây cũng đóng cửa để đón Tết cổ truyền nhưng chúng tôi vẫn được thưởng thức cả món ăn đường phố lẫn món ăn nhà hàng ở nước bạn. Chúng tôi cũng mua được chút cá khô về làm quà, sắm được vài bộ quần áo vì thấy đẹp mắt chứ không có nhu cầu thực sự.

    Mỗi lần đi du lịch xuyên Tết như vậy, tôi đều cố gắng sắp xếp về ngoại từ Tết dương lịch để ông bà không ngóng. Nếu sang năm chúng tôi tiếp tục tìm được người thắp hương hộ vào hôm giao thừa và mồng một Tết, thì có lẽ tôi sẽ đi Hàn Quốc, thậm chí sẽ cố gắng mời cả bố mẹ đi cùng, bởi năm nay, tôi thấy rất nhiều công ty chào giá đi Hàn Quốc khoảng 12 - 13 triệu/người.

    Không tính đến các trường hợp đi du lịch nước ngoài tự túc, thống kê của các công ty lữ hành Việt Nam cho thấy, số người đi du lịch nước ngoài vào dịp Tết Nguyên đán ngày càng tăng. Tết Nguyên đán năm nay, Viettourist bán ra 2.500 chỗ, trong đó 80% là khách đi du lịch nước ngoài, tăng 10% so với năm ngoái. Lữ hành Việt có 10.000 khách ăn Tết ở nước ngoài, tăng 20% so với năm ngoái. Vietravel Tết năm nay tổ chức cho 14 đoàn đi Mỹ, 31 đoàn đi Australia và 41 đoàn đi châu Âu, số lượng khách mỗi đoàn là 25 - 30 người. Đây là số lượng kỷ lục mà công ty từng tổ chức trong các kỳ nghỉ Tết.
    Hoàng Anh (VnExpress)

    5 thói quen khiến bạn mãi không giàu, cần sửa ngay lập tức

    InfoMoneyNgười giàu không mong chờ đến cuối tuần và cũng chẳng sợ khi sang thứ Hai.
     Grant Cardone là triệu phú tự thân nổi tiếng của Mỹ. Ảnh: Grant Cardone TV
    Grant Cardone là triệu phú tự thân nổi tiếng của Mỹ. Ảnh: Grant Cardone TV

    Triệu phú tự thân Grant Cardone (Mỹ) không phải người sinh ra đã giàu có. "Tôi luôn làm việc chăm chỉ để tạo dựng tài sản và thành công cho bản thân, gia đình và cộng đồng. Tôi không phải là người sinh ra trong nhung lụa đâu", ông nói.

    Cardone không đổ lỗi cho ai đó vì họ nghèo, nhưng "tôi không thể tha thứ cho những người lúc nào cũng nghĩ nghèo là mãi mãi". Theo Cardone, 5 thói quen đặc trưng dưới đây sẽ khiến bạn mắc kẹt trong suy nghĩ này và chẳng bao giờ giàu lên được.

    1. Sống trong quá khứ

    Người thành công không bị ám ảnh bởi những việc đã xảy ra rồi. Họ luôn nhìn về phía trước. Dĩ nhiên, nhớ về những thành tựu trong quá khứ cũng được, nhưng hãy để môi trường quanh mình được tạo nên bởi những thứ bạn muốn trong tương lai. Chúng sẽ là động lực cho bạn.

    2. Chỉ giỏi nói

    Đừng chỉ nói về những mục tiêu của mình, hãy hành động để đạt được chúng. Đây là điều người thành công luôn làm. Dù có thuyết phục được người khác tin vào tầm nhìn của mình hay không, họ vẫn tập trung vào sản phẩm và ý tưởng, đầu tư cho chúng cả ngày lẫn đêm, đưa hành động lên một tầm cao mới trước cả khi người khác biết đến tên tuổi của họ.

    Hãy vạch ra mục tiêu và kế hoạch thực hiện chúng. Một khi đã hiểu mục tiêu của mình là gì, và lý do vì sao phải đạt được chúng, bạn hãy ghi lại chi tiết từng bước để thực hiện. Dĩ nhiên, mọi việc đều cần thời gian cụ thể. Hãy bám sát các dấu mốc đó.

    3. Chỉ tập trung vào số giờ làm việc

    Người thành công không quan trọng làm việc đủ giờ hay không. Họ chỉ tập trung vào hiệu suất công việc. "Những người vất vả về tiền bạc thường chỉ làm việc theo thời gian, chứ không theo năng suất. Tức là họ nhận lương để làm chừng ấy thời gian. Đủ rồi là nghỉ", Cardone cho biết. Triệu phú cho rằng quan điểm này cần được thay đổi.

    4. Đặt mục tiêu quá nhỏ

    Những người có quan điểm "nghèo" luôn được dạy chỉ làm mọi thứ ở mức trung bình. Còn người thành công lại biết cách mơ lớn. Tom Corley - tác giả cuốn "Những đứa trẻ giàu có - Làm thế nào để dạy con chúng ta hạnh phúc và thành công trong cuộc sống" cũng có quan điểm tương tự. Ông cho rằng người giàu thường hưởng lợi từ "những thói quen giàu có", còn những người khác chật vật vì "những thói quen nghèo khó".

    Nhóm 1 luôn lạc quan và yêu đời. Họ không buôn chuyện và luôn khiến người khác có cảm hứng vì biết cách động viên và khích lệ theo đuổi hoài bão.

    Trong khi đó, nhóm 2 lại tiêu cực và bi quan. Họ cảm thấy bản thân thật tội nghiệp, là nạn nhân và không phải chịu trách nhiệm cho tình trạng của mình.

    5. Hào hứng về cuối tuần

    Người thành công, giàu có không nói về việc hôm nay đã là thứ Tư rồi, và cũng không ăn mừng vì đã đến thứ Sáu. Dĩ nhiên, tận hưởng những ngày nghỉ cuối tuần chẳng có gì sai. Nhưng người thành công không hề sợ sáng thứ Hai. Ngược lại, họ coi ngày đầu tuần là "cơ hội mới để biến giấc mơ thành hiện thực".

    Nếu bạn có bất kỳ thói quen nào trên đây, giờ vẫn chưa quá muộn để thay đổi đâu. "Bạn chỉ cần quyết định thôi và đừng bao giờ quay lại con đường cũ", Cardone nói.

    Hà Thu (VnExpress)

    Ở Việt Nam đi ô tô đã là hào nhoáng dù có là xe Nhật hay Đức

    InfoMoney‎Ô tô với đa phần người Việt còn là thứ tài sản quý giá (như xe Dream 20-30 năm trước), nên khi mua sẽ cân nhắt thiệt hơn về mọi mặt.

    Vì là cả tài sản nên ngân sách dành cho việc mua xe là có giới hạn và thường "ngại" tính thêm chi phí bảo dưỡng, bảo trì vào ngân sách chung.

    Ôtô chưa phổ cập nên kiến thức của người Việt liên quan đến xe, công dụng, đặc biệt tính năng cao cấp còn xa lạ. Những xe bình dân thường đơn giản‎ theo kiểu bật công tắc là chạy, là sáng đèn, máy nổ, giá phù hợp với số đông nên được tiếp cận nhiều hơn. Ngoài ra, phụ tùng rẻ và nhiều do không yêu cầu kỹ thuật và chất lượng cao cấp nên nhiều người Việt chọn.

    Nhóm người này thường chọn xe theo nhu cầu chứ không phải vì đam mê. Không phải nhưng người này không thích hào nhoáng hay sang chảnh mà vì bản thân họ khi lựa chọn Fortuner, Vios hay Camry là đã thể hiện sự hào nhoáng ‎của mình rồi.

    Ví dụ, xe Camry nhập về Việt Nam giá hơn 2 tỷ tương đương với xe hạng sang tầm trung như Mercedes E200 hoặc E250 nhưng nhiều người vẫn chọn Camry. Như vậy, người ta mua xe vì không muốn chi thêm tiền cho bảo trì cao cấp như xe Đức sau này và vì họ không biết về xe nên không thể biết những thứ mà xe Nhật không có.

    Các hãng xe giá rẻ của Nhật, Hàn, Trung Quốc thừa biết xe của họ thiếu những tính năng gì, chỉ có người Việt là không biết. Những người từng đi xe sang của Đức, Anh, Italy rồi mới biết giá trị của nó so với xe Nhật, Hàn. Đầu xuân năm mới, mong ôtô sẽ phổ biến hơn để người Việt hiểu hơn về xe.

    An Duy (VnExpress)

    Quà tặng phong thủy dát vàng: Không cẩn thận, mất cả trăm triệu... mua hàng giả

    InfoMoneyCùng với tầng lớp thượng lưu gia tăng nhanh, thị trường vật phẩm phong thủy dát vàng cũng phát triển mạnh tại Việt Nam trong những năm gần đây. Tuy nhiên, nếu không cẩn thận, người mua có thể mất hàng trăm triệu đồng chỉ để... mua hàng giả.

    Thị trường béo bở

    Đặt bức tượng đồng Hưng Đạo đại vương Trần Quốc Tuấn xuống bàn, người đàn ông trạc 50 tuổi móc trong ví ra đếm 80 tờ mệnh giá 500.000 đồng đưa cho Hùng: “Ghi phiếu thu đi, anh đặt trước 40 triệu, còn đâu hoàn thành xong giao đến nhà rồi anh thanh toán hết. Nhớ dát vàng chuẩn sẽ có thưởng”.

    Ngồi gần 2 tiếng đồng hồ trong sáng thứ Bảy để nhìn lượng khách hàng giao dịch, được nghe những câu chuyện từ Hùng, người đàn ông bán hàng kiêm thợ kỹ thuật lành nghề của làng nghề đúc đồng Ý Yên, Nam Định kể lại, mỗi khi dịp cao điểm cách Tết Âm lịch 2 - 3 tháng, anh lại phải về xưởng quê chiều thứ Bảy để tăng cường làm thêm cùng đội thợ để cho kịp tiến độ thị trường.

    “Trước kia cửa hàng của ông anh họ em chủ yếu đúc những bức tượng hoặc tranh bằng đồng. Toàn là những thứ treo đặt trong nhà phục vụ vấn đề phong thủy và thờ cúng. Vài năm gần đây, nhà em mới đầu tư thêm máy móc công nghệ dát vàng 24k (hay còn gọi là vàng 9999, vàng ròng) để mở thêm 2 cửa hàng nữa ở Thanh Xuân và Cầu Giấy (Hà Nội), phục vụ việc bán các đồ dát vàng đang có nhu cầu tăng cao”, Hùng nói.

    Về sự chịu chơi của khách, Hùng phân vân: “Cái khó của tụi em là chưa dám nhận những hợp đồng lớn. Có những khách hàng muốn đúc khung trong lẫn bên ngoài của tượng toàn bộ đều bằng vàng, nhưng giá trình nhúng bế điện phân, phân kim, thì lượng vàng có thể sẽ hụt 10-20%, nếu không hiểu thì không thể làm được”.

    Tại Hà Nội, con phố Nguyễn Thái Học dài chừng 1,5 km, nhưng có đến chục cửa hàng bán đồ dát vàng. Trước đây, con phố này từng được biết đến như phố chép tranh, nhưng gần đây, một số của hàng đã bắt nhịp thị trường, chuyển hướng sang bán lẫn các đồ món đồ phủ vàng.

    Chị Hiền, chủ cửa hàng ở Nguyễn Thái Học cho biết: “Các đồ vật ở cửa hàng có rất ít là đồ bán sẵn, các đồ bán sẵn này thường là các món quà lưu niệm khoảng chục triệu đồng trở xuống, còn những mặt trống đồng, hoành phi, cuốn thư, câu đối, hay chữ thư pháp, các bức tượng dát vàng này chỉ là mẫu trưng bày. Các khách VIP thường thích đặt tùy theo sở thích và diện tích phòng. Những khách này thường là dân kinh doanh, họ quan tâm tới các vật phẩm, tranh phong thủy như Vinh quy bái tổ, Cá chép hóa rồng, Thuận buồm xuôi gió”.

    Xu hướng dát vàng đồ phong thủy mới xuất hiện khoảng từ 3 năm trở lại đây, nhưng tốc độ phát triển các cửa hàng, cơ sở để đáp ứng nhu cầu gia tăng nhanh chóng. Ở miền Bắc, những cơ sở gia công trực tiếp này chủ yếu đến từ làng nghề gia truyền Ý Yên, tỉnh Nam Định, làng nghề chạm bạc Đồng Xâm, tỉnh Thái Bình và làng nghề làm vàng lá ở Kiệu Kỵ, huyện Gia Lâm, Hà Nội. Còn lại các cửa hàng bán đồ phong thủy dát vàng trên phố chủ yếu là buôn lại từ các cơ sở gia công.

    “Cứ khoảng 2 tuần, cơ sở gia công lại đổ hàng một lần. Còn nhân viên của các cơ sở thì cuối ngày đến cửa hàng để lấy đơn đặt hàng theo yêu cầu của khách. Thậm chí, có lúc khách cần gấp, chủ cửa hàng như chúng tôi còn phải đích thân đánh xe riêng để giao hàng cho khách”, chị Hiền cho biết.

    Không chỉ phố Nguyễn Thái Học, tại Lê Duẩn, con phố chuyên bán đồ thờ cúng bằng đồng lâu nay cũng xuất hiện những cửa hàng bán đồ dát hoặc mạ vàng.

    Năm nay là năm Mậu Tuất với linh vật là con chó. Trong văn hóa tâm linh, chó là loài vật thông minh, trung thành, giữ nhà, giữ của cho chủ. Do vậy, thị trường đồ vật phong thủy cuối năm Đinh Dậu sôi động với các mẫu tượng linh khuyển. Có những món đồ hàng trăm triệu đồng như tượng “Chó vinh quang” đứng trên đế quý Lưu ly có giá khoảng 133 triệu đồng, thậm chí tượng “Chó chiến thắng” nhập khẩu đeo vòng cổ kim cương đứng trên phiến đá quý Lưu ly xanh, có giá khoảng 605 triệu đồng.

    Không chỉ ở các cửa hàng trên phố hay các xưởng gia công, mặt hàng đồ phong thủy mạ vàng còn được rao bán trên các cửa hàng online. Chỉ cần ngồi gõ tìm trên Google các từ khóa: “Dịch vụ dát vàng”, hay “tượng phong thủy dát vàng”… ngay lập tức có hàng trăm nghìn kết quả hiện ra. Điều này cho thấy, thị trường này sôi động đến nhường nào.

    “Vàng thau lẫn lộn”

    Cùng với sự phát triển của kinh tế, thị trường đồ phong thủy phủ vàng cũng ngày càng phát triển và đa dạng kích cỡ, hình dạng, loại hình…

    Tuy nhiên, do nhu cầu cao, nên trên thị trường cũng xuất hiện cả hàng mạ vàng giả, nếu khách hàng không để ý kỹ, thì rất khó phân biệt. Thực tế, trên thị trường trong thời gian qua, đã xuất hiện việc một số sản phẩm vàng bị phát hiện pha độn đến 50% hợp chất vonfram.

    Còn theo đại diện Bộ phận Marketing, Công ty Vàng bạc đá quý Sài Gòn (SJC), việc một số cơ sở quảng cáo có dùng vàng lá SJC để dát là bịa đặt, vì đơn vị này không cung cấp nguyên liệu để dát hay mạ vàng, mà chỉ cung cấp dạng thành phẩm như vàng miếng hoặc vàng nhẫn và quà tặng bằng vàng.

    “Có những bức tranh dát cả 3 - 4 cây vàng ròng. Có những khách hàng mua 2 - 3 bức tranh như thế để về treo ở các phòng. Nếu khách chủ quan, lơ là, thì số tiền mất lên tới cả trăm triệu như chơi”, Hùng khuyến cáo.

    Khảo sát của phóng viên Đầu tư Bất động sản tại các cửa hàng bán đồ phong thủy mạ vàng cho thấy, nguồn gốc của các mặt hàng này rất đa dạng. Có hàng cả hàng nhập khẩu (từ Nhật Bản, Trung Quốc…) và hàng sản xuất trong nước (Ý Yên và Kiêu Kỵ). Tuy nhiên, một cửa hàng cho biết, việc dùng vàng lá của Kiêu Kỵ dát ở những bức tranh lớn hoặc trên trần nhà thường không được dùng nhiều vì kích cỡ bé, nên rất tốn kém.

    Để phân biệt các sản phẩm mạ vàng giả, theo GS. Phan Trường Thị, Viện trưởng Viện đá quý vàng và trang sức Việt, việc kiểm định những thành phẩm được mạ hoặc dát từ vàng với kích thước lớn, phải dùng phương pháp sử dụng vật đối trọng.

    Cụ thể, như hình dưới, để thử độ vàng của đối vật được mạ, ta sử dụng một ngôi sao với các cánh được gắn vàng chuẩn với các nồng độ vàng khác nhau (14K, 21K, 24K) và một lọ acid mạnh có thể hoà tan vết vạch của vàng trên tấm đá.

    Sau đó, vạch một vạch vàng của đối vật trên phiến đá và vạch một vạch vàng của đỉnh cánh ngôi sao với một hàm lượng vàng nào đó. Cuối cùng, dùng acid đổ lên hai vạch vàng trên tấm đá. Quan sát vạch vàng nào bị hoà tan mất trước thì vạch vàng đó có hàm lượng nhỏ hơn hàm lượng vàng ghi trên đỉnh ngôi sao. Cứ làm như vậy sẽ đến lúc tìm được lúc cả hai vạch vàng đều không bị hoà tan. Khi đó xác định hàm lượng vàng của đối vật chính là hàm lượng vàng được chi trên đỉnh cánh ngôi sao.

    Ngoài ra, người mua có thể đem các món đồ đến trung tâm kiểm định vàng để dùng đầu thử máy chiếu X-quang thử đối vật để thu được tỷ lệ % vàng. Tuy nhiên, hiện chiếc máy này có giá lên đến gần 400 triệu đồng, nên không phải cơ sở nào cũng đầu tư, chỉ có những công ty vàng bạc lớn mới đầu tư loại máy này.

    Do đó, để đảm bảo không mua phải hàng giả, hàng nhái, ông Nguyễn Thanh Trúc, Phó chủ tịch Hiệp hội Kinh doanh Vàng Việt Nam khuyên khách hàng nên chọn mua những món đồ ở nơi sản xuất có uy tín, thương hiệu. Các tên tuổi lớn lớn này đều có mảng quà tặng bằng vàng, hoặc nhận đặt làm theo yêu cầu riêng, trong đó có các món đồ phong thủy bằng vàng cả mạ và đúc nguyên khối.

    Thiếu Sơn (Đầu tư Bất động sản)

    Về quê ăn Tết, vợ chồng tôi tiêu sạch tiền làm cả năm nơi xứ người

    InfoMoneyChật vật kiếm sống bên Nga nhưng mỗi lần về làng ai ai cũng tưởng chúng tôi giàu có lắm và Tết thì phải biếu quà không thiếu ai.
     Ảnh minh họa: Withkidswego
    Ảnh minh họa: Withkidswego

    Bài viết dưới đây là chia sẻ của chị Như Nguyệt, 36 tuổi quê ở Bắc Ninh, hiện sống, làm việc ở Matxcova, Nga về cảm xúc trái ngược khi về nước ăn Tết. 

    Đã 4 năm rồi tôi mới về Việt Nam đúng dịp Tết. Cảm giác thật ấm áp và hạnh phúc khi được ở bên người thân những ngày cuối năm rộn rịp đi chợ sắm sửa, chuẩn bị gói bánh chưng, gặp lần lượt những đứa bạn cũng đi xa trở về đoàn tụ. Nhưng niềm vui không xóa được hết những âu lo và cảm giác mệt mỏi trong tôi.  

    Tôi sang Nga theo người thân cách đây 15 năm và gặp chồng mình tại đó. Chúng tôi đều bán hàng tại một khu trung tâm thương mại lớn ở Matxcova. Cưới nhau được 11 năm, chúng tôi hầu như cách năm đều về quê nhưng về vào Tết thì đây mới là lần thứ 3. 

    Những năm ở lại, cứ đến dịp cận Tết là trong người tôi nôn nao, nhớ về những ngày này hồi ấu thơ, khi các anh chị em háo hức đợi bố mẹ mua quần áo mới, cùng nhau dọn căn nhà nền đất, cọ lá, gói bánh, ngồi quây quần bên nồi bánh chưng. Những ngày đó, vợ chồng tôi vẫn phải đi bán hàng nhưng cũng làm mâm cỗ, về sớm hơn "ăn Tết".  Chúng tôi liên tục gọi điện thoại và nhận cuộc gọi từ người thân Việt Nam, được mọi người cho xem cảnh cả gia đình làm cỗ, quây tụ ăn tất niên, chúc tụng, ngồi đánh bài... Nghe, nhìn những hình ảnh đó, tôi lúc thì ngậm ngùi trào nước mắt, khi thì cười không ngừng lại được. Ở lại thì thực sự thèm không khí Tết, mong về lắm nhưng việc trở về không dễ dàng chút nào. 

    Sau khi kết hôn 5 năm vợ chồng tôi mới sinh con đầu lòng vì gặp trục trặc nhưng ở bên này không dễ dàng khám, chữa nên phải đợi mỗi đợt về nước mới đi kiểm tra, lấy thuốc. May mắn là sau đó, tôi cũng có bầu và sinh lần lượt 2 bé, giờ cả hai 6 và 3 tuổi. Chúng tôi thuê một gian hàng bán đồ may mặc, vài năm trước cũng kiếm được nhưng mấy năm gần đây việc buôn bán hầu như luôn trong cảnh cầm chừng. 

    Ở Maxcova, vợ chồng tôi thuê một gian hàng với giá khoảng 400.000 rúp (khoảng hơn 155 triệu đồng) mỗi tháng. Gia đình tôi 4 người, thêm một em chồng và một người trông trẻ, ở chung trong căn hộ gần 50m2, với giá thuê tương đương với khoảng 20 triệu/tháng. Ngoài ra, chúng tôi tốn tiền ăn, lương cho người chăm con, đi lại, đóng khẩu nên hầu như khoản dành dụm không đáng là bao.

    Nếu về Tết, hầu như hai vợ chồng phải tiêu hết khoản làm được của cả năm. Vé khứ hồi cho mỗi người trên dưới 20 triệu, chưa kể quà cáp cho hai bên nội ngoại tốn ít cũng tầm 100 triệu. Cả tôi lẫn chồng đều người nông thôn, gia đình đông đúc, mua quà phải đủ khắp từ các ông, bà trên 80 tới các cháu bé lít nhít vừa chào đời. Riêng khoản nghĩ mua gì cho ai, bao tiền cũng khiến chúng tôi đau đầu cả tháng. Rút kinh nghiệm lần trước mua đồ bên Nga mang về vừa đắt vừa có khi không vừa, chẳng hợp khiến người nhà phải bỏ đi, lần này, với trẻ nhỏ, tôi về chỉ cho chút bánh kẹo rồi dẫn ra chợ sắm đồ. 

    Ở bên kia, dù việc buôn bán cũng nguội lơ nhưng chúng tôi hầu như không dám bỏ buổi chợ nào để giữ khách. Vì thế, muốn về Tết, vợ chồng tôi không thể đi cùng chuyến. Như đợt này, tôi đưa hai con về trước, từ giữa tháng Chạp, chồng tôi tới 29 Tết mới bay về, sau khi thuê người quen trông hàng giùm khoảng 20 ngày. Chuyến bay về với tôi cũng khá hãi hùng khi một nách hai con với vô thiên lủng đồ đạc. 

    Tôi quê Bắc Ninh, chồng ở Nghệ An nên việc đi lại giữa hai nơi cũng khá oải và tốn kém. Ba mẹ con tôi đang ở nhà ngoại, chờ chồng tôi về thì cả gia đình sẽ thuê xe về bên nội, sau đó qua rằm mới lại quay trở về thăm bố mẹ tôi. Chuyến về lần này đặc biệt hơn vì sau Tết sẽ chỉ hai vợ chồng tôi trở lại Nga, các con ở nhà với ông bà. Cháu lớn đã đến tuổi đi học, cháu nhỏ cũng cần đi lớp. Ở bên kia, các cháu quanh quẩn cả ngày ở với người giúp việc. Chi phí học trường tư bên đó quá cao, chúng tôi không kham nổi. Học trường công được miễn phí nhưng nhiều người bản địa còn phải xếp hàng dài, đâu đã đến lượt con tôi. Mường tượng cảnh phải xa con, vợ chồng tôi đều thương nhớ và chẳng muốn chút nào nhưng đành chấp nhận khi nghĩ về tương lai các cháu. 

    Nỗi sợ lớn nhất của tôi khi về vào Tết là cảm giác... mất chồng. Tôi còn nhớ rõ đợt về quê lần trước, tôi hầu như chẳng nói chuyện được với chồng một lần. Anh ấy như người khác, con người của gia đình lớn chứ không phải của tôi. Anh hàn huyên với bố mẹ, các chị gái, em trai. Anh đi ăn từ nhà bác này sang nhà chú kia rồi tụ tập với hết đám bạn cùng xóm tới nhóm lớp cấp 2, cấp 3. Anh say triền miên rồi mang về đồng nào là tiêu sạch sẽ đồng đó. Tôi thì như người vô hình, chỉ đến ngày chuẩn bị lên đường mới thấy chồng hỏi han tới mình. 

    Chúng tôi ở Nga chật vật kiếm sống, cũng tiết kiệm từng xu nhưng về nước thì chồng không tiếc sắm sanh thứ gì. Anh bảo "Kiếm để tiêu chứ làm gì, về được mấy lần đâu". Ai ai cũng nghĩ chúng tôi ở nước ngoài kiếm tiền dễ dàng, sống rủng rỉnh lắm. Thậm chí có lần khi cắt thuốc bắc ở một ông lang cùng xã, họ còn "hồn nhiên" định không trả lại tôi tiền thừa vài trăm vì bảo "chỗ này với anh chị Việt kiều đáng gì". Thực tế thì chúng tôi sẽ phải cày cuốc cả năm chưa chắc đã đủ cho những ngày về. Nhiều khi làm ăn quá khó khăn bên kia, vợ chồng tôi cũng bàn chuyện về nước nhưng chưa nghĩ ra mình có thể làm gì và tôi thực sự cũng sợ cảnh chồng sẽ thay đổi nên cuối cùng vẫn bàn ở lại.

    Dẫu sao, được đoàn tụ với người thân dịp Tết là mong muốn của đa số những người phải đi làm ăn xa xứ. Tôi vẫn thấy thật ấm áp trong cái lạnh quê nhà khi sáng mở mắt ra nghe được giọng nói thân quen của mẹ, tiếng gà gáy vang rồi âm thanh líu ríu của đám trẻ trước ngõ. 

    Như Nguyệt (VnExpress)
1 2 3 4 5 6 7 8
close

Top