...

Tiêu tiền thông thái

  • Xu hướng đầu tư bảo hiểm giáo dục cho trẻ nhỏ

    Hiện nay, xu hướng đầu tư bảo hiểm giáo dục từ khi con còn nhỏ được rất nhiều phụ huynh trẻ quan tâm và tham gia. Bởi theo họ, đây là một trong những giải pháp giúp bảo đảm cho con mình được thụ hưởng trọn vẹn một nền tảng học vấn tốt cho một tương lai tươi sáng hơn.
  • Cách tính giá ô tô cũ để không bị 'hớ' khi mua lại

    Ngoài việc tính theo giá trị khấu hao, giá xe cũ còn bị giảm đi một phần vì những thụt lùi về công nghệ.
  • 11 sai lầm về tiền bạc đến chuyên gia tài chính cũng mắc

    Tiêu hoang số tiền may mắn, chi quá đà cho kỳ nghỉ hay cố mua đồ đắt dùng ít... sẽ khiến bạn mắc kẹt về tài chính.
  • Qua cơn hưng phấn, tôi thấy sáng suốt khi dừng mua ô tô

    InfoMoneyTừng quyết tâm mua ô tô bằng được, nhưng sau một sự cố, anh Hoàng tạm dừng mục tiêu này để cân nhắc và thấy là sáng suốt.

    Thay vì mua ô tô riêng, anh Việt Hoàng, kỹ sư xây dựng, cùng gia đình ở quận Cầu Giấy, Hà Nội, đã dùng các loại xe dịch vụ để di chuyển. Dưới đây là chia sẻ của anh về quyết định của mình:

     Thay vì mua xe riêng, gia đình anh Hoàng cảm thấy thoải mái khi di chuyển bằng các dịch vụ xe
    Thay vì mua xe riêng, gia đình anh Hoàng cảm thấy thoải mái khi di chuyển bằng các dịch vụ xe

    Cách đây 2 năm, khi có một khoản tiền tiết kiệm kha khá, tôi đã có ý định mua xe ô tô, và rất quyết tâm với kế hoạch của mình. Khi đó, tôi chỉ để ý đến những ưu điểm vượt trội khi có xe riêng như bảo vệ sức khoẻ, an toàn hơn và chủ động khi đi xa. Tôi càng có động lực khi hai cháu nhà tôi đã lớn, không thể di chuyển 4 người trên một xe máy như trước nữa, còn đi 2 xe thì rất bất tiện. Vì thế hai vợ chồng tôi quyết định mua xe. 

    Việc đầu tiên chúng tôi đăng ký một khoá học lái. Khoá học và thi kéo dài chừng 4 tháng, tốn mỗi người hơn 10 triệu. Trong thời gian ấy, tôi và vợ tìm hiểu nhiều về xe như các thương hiệu, kiểu dáng, tính năng, kỹ thuật, giá cả.

    Lũ trẻ thấy bố mẹ nói nhiều về ô tô chúng cũng đoán là nhà sắp mua xe nên rất thích. Đó cũng là động lực cho chúng tôi. Có thể nói lúc đó, câu chuyện trong nhà quanh quẩn lại nói về xe, và việc đầu tiên khi bật máy tính lên là vào các trang để tìm hiểu.

    Ngày lấy bằng, chúng tôi rất vui vì đã hoàn thành một phần kế hoạch của mình. Việc sở hữu cũng như sử dụng xe ô tô tưởng như đã rất gần. Tuy nhiên, có một trục trặc tài chính bất ngờ nên tôi buộc phải trì hoãn. Chính trong thời gian đó, khi đã qua cơn hưng phấn, tôi suy nghĩ rất nhiều về vấn đề này. Tôi phân tích những thiệt hơn của việc sử dụng ô tô riêng và thấy có rất nhiều vấn đề cần phải cân nhắc, tính toán.

    Thứ nhất, tôi làm việc chủ yếu ở nhà và qua mạng, nên nhu cầu dùng xe ô tô đi làm là không cần thiết, nhu cầu xây dựng hình ảnh để giao dịch cũng không có. Vợ tôi đi làm công sở cách nhà 6 km không phải là quá xa, và cơ quan cô ấy không có chỗ để ô tô của nhân viên, phải gửi cách đó 500 m.

    Thứ hai là nhà tôi trong ngõ, xe cũng không vào được, bắt buộc phải gửi. Trước đó tôi đã khảo sát các cơ quan, bãi xe xung quanh nhà thì chỗ gần nhất cũng cách khoảng 500 m, nếu gửi phải cuốc bộ đi về rất bất tiện, nhất là khi trời mưa gió.

    Thứ ba, nếu mua xe, mà chỉ sử dụng khi về quê hay đi chơi gia đình, thì cũng không nhiều, không hiệu quả. Một năm cả nhà về chừng 3 - 4 lần vào dịp giỗ Tết. Quê tôi cách trung tâm Hà Nội 40 km, không phải quãng đường quá xa, và ngay kề bên quốc lộ 1, rất tiện lợi bắt xe khách. Thi thoảng khoảng 1 - 2 tuần chúng tôi sang nhà ông bà ngoại chơi, nhưng nhà cũng gần, cách khoảng 5 km.

    Cân nhắc lại những lý do trên, tôi thấy mua ô tô sẽ sử dụng không hiệu quả. Thêm nữa, hai vợ chồng ở cùng ông bà nội, cả gia đình là 6 người. Nếu mua xe 4 chỗ đi đâu có cả ông bà thì rất chật, vì các cháu đã lớn. Nếu mua 7 chỗ thì chi phí tăng lên, cũng bất tiện khi chạy trong trung tâm thành phố.

    Chúng tôi đủ khả năng mua xe, nhưng cũng không phải có quá nhiều tiền để mua bằng mọi giá. Với hoàn cảnh hiện tại, nếu sử dụng xe sẽ phải chịu các chi phí xăng dầu, gửi xe gấp nhiều lần xe máy. Ngoài ra còn tiền đăng kiểm, tiền bảo dưỡng, chi phí rủi ro như bị mất trộm đồ, va chạm, tai nạn, phạt... sẽ cấn một khoản đáng kể vào thu nhập và chi phí khác của cuộc sống.

    Càng nghĩ, tôi càng thấy mua xe ô tô trong hoàn cảnh hiện tại là bất lợi hơn việc không mua. Tôi bàn với vợ tạm thời dừng kế hoạch mua xe và phân tích các mặt của vấn đề. Vợ tôi cũng nhất trí. Tôi thấy nhẹ lòng hẳn vì thoát được một gánh nặng và suy nghĩ ám ảnh suốt nửa năm.

    Không có ô tô, chúng tôi vẫn có thể đi xe khi cần thiết. Phần tiền dự kiến mua xe, chúng tôi đầu tư vào chỗ khác. Còn việc di chuyển, tuỳ từng quãng đường chúng tôi dùng taxi, xe công nghệ hay thuê xe chuyến. Như đưa các cháu sang nhà ông bà ngoại chơi, chúng tôi gọi taxi hoặc xe công nghệ 4 chỗ, đi về quê cả nhà cùng ông bà nội tôi thuê xe chuyến 7 chỗ...

    Tôi vẫn rất thích đi ô tô nhưng không vì thế mà cố mua xe riêng. Đi xe thuê, tôi không phải lái xe, được thoải mái nghỉ ngơi và không căng thẳng, khi đỗ không phải quan tâm việc trông xe. Đi đâu có cỗ tiệc cũng có thể uống thoải mái một chút. Đến giờ tôi hài lòng với quyết định của mình.

    Dù tốn tiền học bằng lái xe nhưng tạm thời bỏ không, tôi cũng không ân hận về việc học lái, vì cho rằng đó là một kỹ năng cần thiết, sẽ có lúc dùng tới.

    Theo doanh nhân, luật sư Phạm Thành Long, ô tô là tiêu sản (không dùng để kinh doanh tạo lợi nhuận mà chỉ để tiêu dùng) nên theo công thức tiết kiệm, đầu tư, chi tiêu của các chuyên gia dạy làm giàu nổi tiếng thế giới, giá trị của chiếc xe tối đa chỉ nên bằng 6 tháng lương của bạn. Tức là nếu mua một chiếc xe 540 triệu thì thu nhập tối thiểu của bạn phải là 90 triệu/tháng.

    Ông Long cho biết, ông cũng không mua ô tô vì thường xuyên đi công tác. Dù ở Việt Nam hay nước ngoài ông đều dùng taxi. Nhờ có điểm thưởng, chi phí taxi của ông thậm chí còn thấp hơn rất nhiều so với tổng chi phí phải bỏ ra để gửi xe hơi khi đi siêu thị, đón con...

    Đức Anh (VnExpress)

    Suýt mất trăm triệu vì chiêu lừa thừa kế Bitcoin trị giá hơn 1 tỷ đồng

    InfoMoneyGần như bị thuyết phục bởi quy trình nhận thừa kế Bitcoin rất bài bản, anh Thiện Toàn (TP HCM) suýt mất 100 triệu đồng.
     Phiếu thông báo lãi tài sản thừa kế sau 4 năm ký gửi Bitcoin của cha anh Toàn
    Phiếu thông báo lãi tài sản thừa kế sau 4 năm ký gửi Bitcoin của cha anh Toàn

    Ngày 23/7/2018, anh Thiện Toàn (Tân Bình, TP HCM) nhận được email xưng là Sở giao dịch chứng khoán Chicago (Chicago Stock Exchange) của Mỹ, với nội dung xác nhận thân nhân để thừa kế tài sản từ cha ruột.

    Cụ thể, email thông báo cha của anh là ông Thiện Thắng có gửi tại Sở một Bitcoin (giá ngày 23/7 là khoảng 7.600 USD) cách đây 4 năm. Hiện khối tài sản đã có lãi lên tổng cộng 6,2 Bitcoin (khoảng 47.000 USD, tức hơn 1 tỷ đồng).

    Quan trọng hơn, tất cả thông tin nhân thân của ông Thiện Thắng được đề cập trong email đều chính xác, kể cả thời gian qua đời. Điều này bước đầu lấy được lòng tin của anh Toàn để anh phản hồi lại.

    Không chỉ gửi email với địa chỉ rất chuyên nghiệp, nhóm lừa đảo còn gọi điện thoại trực tiếp bằng tiếng Anh để xác nhận lại thông tin với anh Toàn. Tiếp theo, chúng yêu cầu anh cung cấp thông tin CMND, số hộ chiếu và các thông tin khác để khởi tạo một ví với mục đích nhận Bitcoin về. Sau đó, anh Toàn nhận được thông tin đăng nhập vào ví gồm tên ID chính anh và cả mật khẩu.

    "Gần cuối tháng trước, phía mạo danh nói sắp hết hạn hợp đồng nên cần nạp 0,5 Bitcoin vào ví, tức khoảng 100 triệu đồng để gia hạn", anh Toàn kể lại.

    Tuy nhiên, do số tiền lớn, anh Toàn bắt đầu nghi ngờ và đã gọi cho hai người quen để xin ý kiến. Một người đang làm việc trong ngành tài chính ở Singapore và một người là chuyên gia về bảo mật công nghệ thông tin. Cả hai đều khẳng định đây là hình thức lừa đảo nên anh quyết định không nạp tiền vào ví.

    Về mặt cá nhân anh Toàn, dù bị thuyết phục bởi các thông tin cơ bản chính xác và trình tự làm việc có vẻ chuyên nghiệp nhưng anh cho biết cha anh không rành công nghệ. Bốn năm trước, Bitcoin không phổ biến ở Việt Nam nên việc ông Thắng âm thầm ký gửi đồng tiền ảo này ở nước ngoài khó xảy ra.

    Về phía Sở giao dịch chứng khoán Chicago, dù mọi thông tin trong thư thông báo, từ địa chỉ trụ sở đến tên và chữ ký Phó chủ tịch Richard S. Schultz là chính xác, nhưng việc cơ quan này nhận ký gửi đồng Bitcoin từ 4 năm trước cũng kém thuyết phục vì không có thông tin nào đề cập.

    Gần đây nhất vào cuối năm ngoái, chỉ có thông tin Ủy ban giao dịch hàng hóa tương lai Mỹ (CFTC) thông báo sẽ cho phép hai sàn giao dịch lớn tại Chicago là CME Group và CBOE Futures Exchange (CFE) tiến hành giao dịch các hợp đồng tương lai của đồng Bitcoin.

    Nhận định về trường hợp này, chuyên gia Võ Đỗ Thắng - Giám đốc Trung tâm Đào tạo An ninh mạng Athena (TP HCM) cho biết, với công nghệ hiện nay, các nhóm lừa đảo hoàn toàn có thể giả tạo các đầu số điện thoại gọi từ Mỹ và địa chỉ email như thật của tổ chức bất kỳ để lấy lòng tin.

    "Tôi nghĩ rằng đây là một nhóm lừa đảo xuyên quốc gia, có nhân sự tại Việt Nam. Nhóm này kiểm tra khá kỹ năng lực tài chính của 'con mồi' trước khi ra tay chứ không phát tán email đại trà như trước. Thông tin về thân nhân qua đời của 'con mồi' có thể lấy từ phía ngân hàng mà nạn nhân mở tài khoản, bằng cách đánh cắp hoặc bị tuồn ra ngoài", ông Thắng nhận định.

    Theo chuyên gia này, để cảnh giác trước các trường hợp kêu gọi thừa kế, người nhận thông tin phải yêu cầu tổ chức tài chính cung cấp các sao kê quá trình ký gửi tài sản, tiền bạc của người thân quá cố. Ngoài ra, ông lưu ý rằng, các ngân hàng hay tổ chức tài chính không tự tiện chuyển nhượng quyền thừa kế của chủ tài sản mà cần có quyết định từ phía tòa án.

    Hình thức lừa đảo bằng cách đánh vào niềm tin về những câu chuyện "cổ tích" kiểu bà con xa, thân nhân kết nghĩa, người thân ruột thịt... âm thầm gửi tiết kiệm số tiền lớn và để lại di chúc cho nạn nhân không hề mới tại Việt Nam lẫn trên thế giới.

    Năm ngoái, Forbes cũng từng đề cập một số vụ lừa đảo thừa kế tại Mỹ. Còn ở Việt Nam, hình thức phổ biến là email thông báo người nhận là thân nhân của vua ở châu Phi hay tỷ phú ở nước ngoài. Phía gửi email cho biết sẽ cho người nhận hưởng 5 - 10 triệu USD nhằm giúp đỡ làm ăn. Tuy nhiên, để nhận số tiền thì cần chuyển trước 5.000 - 10.000 USD phí thủ tục chuyển tiền về Việt Nam.

    Ông Thắng cho rằng, trường hợp của anh Toàn là bước cập nhật mới, ăn theo xu hướng tiền ảo của các nhóm lừa đảo dùng chiêu nhận thừa kế. Ông dự đoán, chiêu thức này sẽ tiếp tục lan rộng ở Việt Nam thời gian tới.

    Dỹ Tùng (VnExpress)

    Sau khi vợ bị tai nạn, tôi quyết định mua ô tô

    InfoMoneySau tai nạn xe máy của vợ gần một năm trước, vì quyết tâm mua ô tô tôi còn được thăng chức và sắp đón đứa con đầu lòng.
    Ảnh minh họa. Nguồn: Internet
    Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

    Tôi đọc các bài viết tranh luận về việc mua xe hay mua đất, thu nhập thế nào nên mua xe và có nên mua xe hay không, tôi muốn chia sẻ câu chuyện mua xe của mình. Tham khảo câu chuyện của tôi, mong rằng các bạn sẽ có quyết định phù hợp cho bản thân. 

    Tôi 28 tuổi, lấy vợ bằng tuổi giữa năm 2016. Chúng tôi đều là dân văn phòng, thích mua xe nhưng vợ chồng trẻ không có nhiều tiền. Hai đứa đi làm từ năm 2012, tiết kiệm đến sau cưới được khoảng 600 triệu. Thỉnh thoảng, chúng tôi cũng lấy tiền ra kinh doanh đầu cơ lướt sóng một số thứ. Đến giữa năm 2017 thì có ý tưởng mua xe sau khi tôi lấy bằng lái. Thật lòng cũng lưỡng lự vì hai đứa tiền không nhiều, mà tiền đó còn dùng để kinh doanh. Dù vậy, tôi cũng tự trích ra một khoảng tiền trong lương để làm quỹ mua xe, dự kiến trong năm năm nữa có lẽ đủ mua một chiếc xe hạng A.

    Đến tháng 11/2017, em ruột chở vợ tôi về nhà bằng xe máy, đi đường tỉnh lộ DT743 (Bình Dương) sau khi lên thăm ba mẹ (tôi ở lại chờ khách tới giao dịch, dự định về sau khoảng 30 phút). Lúc đó tối quá, không thấy ổ gà, hai chị em trên chiếc Suzuki Hayate đi tốc độ 40 km/h lao thẳng vào ổ gà và ngã.

    Về tới nhà thấy vợ trầy xước khắp người, hai vợ chồng đang ngóng có thai nên càng xót xa mà không biết trách ai, thức cả đêm không ngủ được vì thương vợ, thương em.

    Ngay ngày hôm sau tôi bắt đầu lao đi làm kiếm tiền, ngoài việc cố gắng vượt chỉ tiêu để lấy thưởng, tôi làm mọi việc ngoài giờ kể cả cuối tuần nhằm tăng nhanh cái quỹ xe hơi mà không động vào tiền đầu tư của hai vợ chồng. Cuối cùng tháng 3/2018, tôi cũng mua được chiếc Honda City đời 2016 - "mua đứt". 

    Cho tới ngày hôm nay, vợ tôi gần sinh (sau vụ tai nạn, vợ bị cấn thai vào tháng 1). Sáng tôi chở vợ đi làm, cuối tuần đi chơi, mưa nắng không lo ngại. Quan trọng hơn là trong mấy tháng cuối năm ngoái do nỗ lực và may mắn tôi đạt được nhiều thành tựu quan trọng cho công ty. Tôi được lên chức khá cao với thu nhập tốt hơn lúc trước khá nhiều.

    Tôi muốn nói lời cám ơn cái xe hơi.

    Phạm Minh (VnExpress)

    Nhà tôi cạn tiền từ khi chồng theo hội bạn giàu chơi tennis

    InfoMoneyĐi cùng những người bạn tiêu tiền mạnh tay, chồng chị Hằng cũng phải cố chi sang để không bị mang tiếng kém cỏi.

    Dưới đây là chia sẻ của chị Lê Thu Hằng, 34 tuổi, hiện sống tại TP HCM:.

     Giày, vợt tốt để chơi tennis có giá tiền không rẻ. Ảnh: NewEnglandsealcoating.
    Giày, vợt tốt để chơi tennis có giá tiền không rẻ. Ảnh: NewEnglandsealcoating.

    Mùa hè năm ngoái, chồng tôi (36 tuổi) thấy hay mỏi lưng và đau cổ tay, bụng bắt đầu phình ra, phải thay một loạt quần cài cúc... nên quyết định đi tập một môn thể thao để khỏe mạnh và lấy lại vòng bụng. Trong lúc còn đang lưỡng lự chọn môn để chơi thì anh được ngay ông bạn thân học cùng cấp ba và đại học rủ đi đánh tennis cùng. Ông bạn cũng chưa biết đánh tennis nên ban đầu, hai người phải thuê huấn luyện viên dạy kèm. Thu nhập hơn 20 triệu, mỗi tháng chồng tôi tốn khoảng 7 triệu cho việc theo đuổi bộ môn này, trong đó có 2,5 triệu tiền thuê huấn luyện viên kèm riêng, 3 triệu thuê sân. Ông bạn muốn thuê sân cao cấp, nói chồng tôi có thể dùng ké nhưng chồng tôi vẫn đòi trả chung. Rồi tiền lặt vặt uống vitamin, cốc bia sau bữa tập, tiền gửi xe, mua trang phục, dụng cụ cũng tốn cả triệu...

    Sau mấy tháng học hết khóa cơ bản đến nâng cao, chồng tôi cùng ông bạn kia bắt đầu gia nhập một nhóm chơi tennis vốn là đồng nghiệp và đối tác làm ăn của ông bạn. Anh đi chơi rất chăm chỉ, cứ 6 giờ chiều thứ 3, 5, 7 là xách vợt ra khỏi nhà, đến tối mịt mới về. Nhiều chiều thứ 7, mẹ con tôi đến sân để cổ vũ, rồi ăn nhậu theo các "vận động viên", thấy không khí cũng vui vẻ, sôi động.

    Ông bạn là giám đốc một doanh nghiệp về xây dựng và trang trí nội thất nên rất khoái nhậu nhẹt sau buổi tập, để mở rộng giao lưu và tăng cơ hội có thêm bạn hàng. Chồng tôi chỉ là một kỹ sư thuần túy trong một công ty xây dựng của Nhật, đi làm nhận lương, chẳng cần hợp đồng nào nhưng cũng khoái theo bạn nhậu nhẹt giao lưu. Chi phí cho tập thể thao tốn một thì chi phí cho giao lưu sau buổi tập phải tốn đến 2, nên dù không phải trả tiền thuê thầy nữa, tiền sân bãi cũng giảm do có nhiều người thuê chung nhưng tổng tiền cho môn thể thao của chồng tôi lại không hề giảm. Trong khi tôi đi tập yoga và gym ở một hệ thống trung tâm thể thao có tiếng chỉ tốn khoảng 1 triệu/tháng thì chi phí cho tennis (cả ăn nhậu sau tập) của chồng vẫn đều đặn 7-8 triệu/tháng.

    Chúng tôi đã mua được một căn hộ 100m2 ở Hoàng Quốc Việt, quận 7 từ ngày mới cưới nên giờ không phải lo chuyện nhà cửa nữa. Trước đây, khi chồng tôi chưa "dính vào" tennis thì hàng tháng hai vợ chồng vẫn bỏ ra được khoảng 5-10 triệu để dành mua ôtô hay lo việc sau này. Từ ngày chồng gắn bó với tennis, khoản tiền dư hàng tháng này không còn nữa.

    Vì mấy bạn trong hội tennis đều đi xe 4 bánh nên dù khoản tiết kiệm của chúng tôi mới có 300 triệu nhưng dịp Tết vừa rồi, chồng vẫn muốn rút ra mua một chiếc ôtô 650 triệu. Chúng tôi được bố mẹ chồng cho vay 200 triệu, vay thêm ngân hàng 150 triệu trong 5 năm, mỗi tháng trả gốc và lãi khoảng 3-4 triệu, cộng thêm chi phí nuôi xe vào khoảng 4 triệu/tháng. 

    Tính ra, từ ngày chồng gia nhập hội tennis, thu nhập của anh đổ vào thể thao, xe và mấy chi tiêu cá nhân là hết sạch, không còn tiền về đưa cho vợ con. Thu nhập gần 20 triệu/tháng của tôi lo chi tiêu hàng ngày cho cả gia đình cũng hết. Tôi nhắc nhở tiền nong thì chồng bảo đang nghĩ cách kiếm thêm.

    Từ ngày có ôtô, nhà càng thiếu tiền, cuộc sống rất bí bách, tôi phải cắt giảm nhiều khoản ăn hàng, vui chơi lặt vặt. Tôi rủ chồng nghỉ chơi tennis, thay vào đó hai vợ chồng cùng đi bộ và ra công viên gần nhà tập với những dụng cụ tập miễn phí nhưng anh vẫn chưa đồng ý. Tôi đã phải ra tối hậu thư, nếu chồng không đưa tiền cho tôi tiết kiệm như ngày xưa thì chúng tôi sẽ không thể sinh con thứ hai vì không có tiền đâu mà nuôi.

    Hôm qua, nói chuyện với mẹ chồng, tôi được biết, tháng trước, chồng tôi giấu vợ vay thêm mẹ khoảng 50 triệu để mua sắm trang phục luyện tập (2 đôi giày, mỗi đôi 7 triệu, 2 bộ vợt mỗi bộ 4 triệu... cái gì cũng mua hai để tiện thay đổi) và giao lưu bạn bè. Lúc chồng mang mấy món đồ này về, tôi không nghĩ nó đắt như thế. Tôi thấy bực mình quá, từ ngày chồng chơi tennis, sức khỏe không biết cải thiện được bao (vì giảm được chút calo khi luyện tập thì lại tích cực nạp thêm lúc nhậu nhẹt giao lưu) mà đi suốt và cũng không có tiền mang về nhà.

    Vợ chồng tôi thu nhập khiêm tốn, bố mẹ hơi khá giả nhưng từ khi chơi với mấy người giàu kia, anh chi tiêu tốn kém như người thu nhập cao. Tôi chưa biết cách thuyết phục chồng thế nào để đưa gia đình trở lại tình trạng cân bằng tài chính như trước kia.

    Theo chuyên gia tài chính cá nhân Lê Thị Kim Oanh (TP HCM) đầu tư cho sức khỏe là việc cần làm của mỗi người. Tuy nhiên, có nhiều cách tăng cường sức khỏe rẻ mà vẫn hiệu quả, như đi bộ, đạp xe, chạy... tùy thuộc thể trạng từng người, không nhất thiết phải tiêu tốn đến 1/3 thu nhập như chồng chị Hằng.

    Trong cuộc sống có rất nhiều nhu cầu đến tiền: chi tiêu hàng ngày, tiết kiệm, đầu tư. Nếu quản lý tiền theo công thức quản lý tài chính bằng 6 chiếc lọ, nếu xếp việc chơi tennis vào danh mục hưởng thụ (giống như một sở thích), chồng chị Hằng chỉ nên dành cho nó tối đa 10% thu nhập của mình. Còn nếu coi đó như một nhu cầu thiết yếu hàng ngày (gồm cả ăn uống, đi lại...), thì tổng các khoản cũng không nên vượt quá 55% thu nhập.

    Hoàng Anh (VnExpress)

    Triệu phú tự thân Grant Cardone: Muốn giàu đừng nên tiết kiệm

    InfoMoney"Tích trữ tiền giống như cất một cuốn sổ tay - nó vô giá trị bởi tiền, cũng như giấy, chỉ tốt khi được dùng", doanh nhân Mỹ nói.
     Triệu phú Grant Cardone quan niệm tiền để một chỗ là lãng phí. Ảnh: Cnbc
    Triệu phú Grant Cardone quan niệm tiền để một chỗ là lãng phí. Ảnh: Cnbc

    Không chỉ là nhà sáng lập và làm chủ 3 công ty trị giá hàng triệu USD ở Mỹ, Grant Cardone còn là tác giả 4 cuốn sách kinh doanh thuộc nhóm bán chạy nhất của New York Times. Bài viết dưới đây là chia sẻ triết lý sử dụng, đầu tư tiền của ông trên Cnbc.

    Bạn từng nghe câu nói "tiền mặt là vua" nhưng thực tế, tôi không cho là vậy. Tiền có thể chỉ là giấy vụn bởi nó có khả năng bị mất giá do lạm phát. Một nghìn USD năm 1960 chỉ có giá trị mua bán tương đương với 8.000 USD hiện nay.

    Đây là lý do vì sao việc tiết kiệm tiền là vô tác dụng. Về cá nhân, tôi không tiết kiệm tiền mà chỉ dành dụm trong thời gian ngắn cho tới khi có thể đầu tư khoản đó. Nếu bạn cất tiền quá lâu, nó dần sẽ hao mòn và đến lúc nó chẳng còn gì.

    Pablo Escobar, trùm buôn lậu ma túy giàu có nhất trong lịch sử, thu 420 triệu USD một tuần. Ông ta tiêu 2.500 USD một tháng mua dây chun chỉ để buộc các cọc tiền và sau đó kể rằng 10% số tiền đó bị mất vì bị chuột gặm hoặc ngấm nước hay thất lạc. 

    Tiết kiệm tiền trong ngân hàng cũng chẳng khá hơn bao nhiêu. Phải mất 833 năm để gấp đôi số tiền bạn có với mức lãi suất hiện nay. Trong khi đó, lạm phát còn tăng cao hơn số đó. Bạn không ngờ tới nhưng thực sự sẽ bị mất tiền trong quá trình tiết kiệm nó.

    Đó là lý do vì sao bạn chỉ nên trữ tiền tạm thời và sau đó cần đầu tư đúng cách. Con ngỗng vàng chỉ hữu ích khi nó đẻ trứng. Nếu nó không đẻ trứng vàng, hẳn bạn sẽ vẫn giết thịt như một chú gà bình thường, đúng không? Tiền cần đẻ ra tiền, hay nói cách khác bạn nên sử dụng nó càng sớm càng tốt.

    Hãy hình dung thế này: Nếu nhìn vào tất cả các thành phố và làng mạc trên trái đất, chúng chủ yếu nằm gần các tuyến giao thông. Tuyến đường càng to, làng mạc, thành phố càng lớn. Giao thương thuận lợi vì những nơi đó có nhiều đường xá cho xe cộ - mọi phương tiện đều đến và đi rất nhanh.

    Điều này cũng đúng với đồng tiền. Tiền mặt không phải là vua mà là dòng tiền luân chuyển. Vì thế, nên nhớ những điều bạn cần làm với đồng tiền của mình như sau:

    - Đầu tư cho chính mình để tăng thu nhập.

    - Đầu tư vào công việc của mình để tăng nguồn thu.

    - Đầu tư vào bất động sản để tạo ra dòng tiền.

    - Khi có tiền, hãy dùng nó để mua những thứ sẽ làm cho bạn có thêm tiền.

    Vương Linh (VnExpress)

    Cậu bé 3 tuổi rưỡi "kiếm tiền" để mua đồng hồ cho em trai

    InfoMoneyCó những khách mời không mua, bé Măng buồn thiu và hiểu rằng kiếm được tiền không hề đơn giản.
     Bé Măng đi bán kẹo để kiếm tiền mua đồng hồ cho em trai. Ảnh: NVCC.
    Bé Măng đi bán kẹo để kiếm tiền mua đồng hồ cho em trai. Ảnh: NVCC.

    Tuần trước, tại hầm một chung cư ở Hà Đông (Hà Nội), một cậu bé đeo giỏ trước ngực lướt băng băng chiếc xe thăng bằng, vừa đi vừa rao: "Mua kẹo đi chú ơi/cô ơi". Có người mua, người từ chối, có người không mang tiền nên phân vân... 

    Đây là một tình huống mà chị Ngọc Hà, 32 tuổi, muốn thử nghiệm cùng con trai - bé Măng, mới 3 tuổi rưỡi - để dạy về tiền. Trong lúc con bán thì chị đứng cách không xa quan sát. Sau hai buổi bán hàng, Măng thu về 310 nghìn, sau khi trừ vốn 132 nghìn thì em lãi 178 nghìn đồng. Ngoài ra em vẫn còn thừa 5 gói kẹo để ăn và tặng mọi người.

    Có lần Măng mời một bà cụ, nhưng bà nói không mang theo tiền. Lúc sau có một cô hỏi mua, Măng liền hỏi lại: "Thế cô có tiền không?".

    Kế hoạch bán kẹo nhìn qua tưởng như đơn giản, nhưng đã mất khá nhiều công chuẩn bị. Đầu tiên Măng cùng mẹ đi mua kẹo và giấy gói. Những cái kẹo tự bọc không bắt mắt, khó bán, tuy nhiên đó là một hoạt động cần thiết, để bé thực sự để tâm vào việc bán hàng.

    Đến ngày thứ ba, chị Hà dẫn theo con đi tìm địa điểm bán kẹo. Khâu này có vẻ gian nan nhất khi đến hai quán cà phê xin bán và đều bị từ chối. Sau đó hai mẹ con quyết định sẽ đi dạo bán quanh khu chung cư, nhưng vì hôm sau trời mưa bão nên đi xuống hầm bán, người mẹ kể.

     Măng học được những khách hàng tiềm năng là các ông bố, bà mẹ đi cùng con, nên em thường tiếp cận nhóm này nhất. Ảnh: NVCC.
    Măng học được những khách hàng tiềm năng là các ông bố, bà mẹ đi cùng con, nên em thường tiếp cận nhóm này nhất. Ảnh: NVCC.

    Làm trong lĩnh vực nuôi dạy con, nên chị Ngọc Hà quan tâm đến dạy về tiền cho trẻ. Trước khi đến buổi thử nghiệm này, từ khi Măng 2 tuổi, hai mẹ con đã chơi đồ hàng, khi đi mua đồ thì mẹ đưa tiền cho con trả. Lên 3 tuổi bé Măng tự mở lời với người bán hàng, mẹ đứng bên quan sát. Dần dần, tự bé bước vào cửa hàng, còn bố hoặc mẹ đứng ngoài chờ. 

    Hiện tại 3,5 tuổi, cậu bé này đã rất tự tin khi mua bán. Thi thoảng vào các buổi tối, chị Hà dạy con cách phân loại các tờ tiền, như tờ một nghìn có con voi, hai nghìn có cô gái, 5 nghìn màu xanh lè, tờ 20 nghìn có cái chùa to còn 100 nghìn có cái chùa nhỏ... 

    "Kế hoạch tiếp theo là phân biệt tiền to, tiền nhỏ. Vì con hảo ngọt, mình dùng chính những thỏi kẹo để cho con tiếp thu nhanh. Ví dụ tờ một nghìn Măng sẽ mua được một viên kẹo nhưng 5 nghìn lại mua được 5 viên", chị cho biết.

    Tương tự trong việc giúp con hiểu về buôn bán, người mẹ cho thấy việc bỏ ra một đồng vốn (một ngón tay) khi bán hết sẽ thu lại được cả vốn lẫn lãi (5 ngón tay). Sau vài ngày Măng quen khái niệm buôn bán, khi được hỏi bán kẹo kiếm tiền ra sao thì cậu bé miêu tả lại y hệt.

    Bà mẹ hai con này khuyến khích con suy nghĩ. Mỗi lúc con hỏi tại sao, thay vì trả lời ngay, chị thường hỏi ngược lại. "Với mỗi yêu cầu từ con, ví dụ như muốn ăn thêm kẹo, mình sẽ hỏi rằng: 'Măng hãy đưa ra 3 lý do để thuyết phục mẹ đồng ý cho con ăn thêm kẹo".

    Nhờ sự khuyến khích của mẹ, Măng trở thành cậu bé có chính kiến, trong đầu luôn có hàng ngày câu hỏi vì sao. Bán kẹo là một trải nghiệm thú vị và chắc chắn hai mẹ con sẽ còn đồng hành bán rong nhiều lần nữa.

    Phan Dương (VnExpress)

    Tôi bỏ 5 tỷ xây biệt thự nghỉ dưỡng cuối tuần rồi phải bỏ không

    InfoMoneyAnh Hải và con gái cả thích sự yên tĩnh ở biệt thự, còn vợ và hai cậu con trai nhỏ thì không, nên cả nhà ít khi về đây.

    Dưới đây là những chia sẻ của anh Hoàng Hải, 50 tuổi, hiện sống tại TP HCM.

     Ảnh: Samui Rent House
    Ảnh: Samui Rent House

    Tầm năm 2012, khá nhiều bạn bè của tôi ra ngoại thành hay về tỉnh mua đất xây biệt thự để cuối tuần về nghỉ dưỡng. Lúc đó, tôi cũng đã ngoài 40, công việc ổn định, tài chính bắt đầu có tích lũy. Xây nhà ở quê để cuối tuần về nghỉ dưỡng vừa như một cách hưởng thụ cuộc sống, cũng là một cách để giữ tiền. Tôi muốn sau này về hưu có thể vui thú điền viên nên quyết định sẽ chuẩn bị dần.

    Sau nửa năm đi lùng sục địa điểm, tôi mua được một miếng đất rộng hơn 1000m2 ở Long Khánh, Đồng Nai, cách trung tâm TPHCM cũng như chung cư nơi gia đình tôi đang ở khoảng 75-80 km. Đất tôi mua là đất trồng cây lâu năm, chỉ có khoảng 200m2 là đất thổ cư, nên tiền mua đất chưa đến 1 tỷ. Tôi thuê kiến trúc sư thiết kế một ngôi nhà một trệt một lầu trên diện tích khoảng 180m2, còn lại làm sân vườn. Nhà xây theo phong cách miền quê Bắc bộ, lát gạch đỏ, lợp mái ngói, và làm một cái hồ bơi theo hình dáng ao quê. Tôi thậm chí còn đặt riêng một số đồ nội thất, cả trong nhà tắm, nhà bếp lẫn phòng ngủ, phòng khách để phù hợp với phong cách nông thôn. Tôi mua nhiều cây ăn quả, cây cảnh ở nơi khác về trồng. Sau gần một năm xây dựng, biệt thự mới hoàn thiện. Tổng chi phí xây dựng hết khoảng 5 tỷ.

    Thời gian đầu, tuần nào, tôi cũng lái ôtô chở vợ con về đó chơi từ thứ 7 sang chủ nhật. Tôi thuê một cặp vợ chồng địa phương mỗi tháng 6 triệu đồng để họ qua tưới cây, cho gà, cho chim ăn, thứ 6 dọn dẹp nhà cửa để khi chúng tôi về không gian luôn sạch sẽ gọn gàng.

    Tuy nhiên, chỉ có tôi và cô con gái đầu lòng sinh năm 1999 thực sự thích đi về đây. Con bé còn đặt tên cho biệt thự là xứ sở thần tiên. Không gian yên tĩnh, hai bố con có thể vừa đọc sách hay chơi cờ, vừa nghe tiếng chim hót.

    Còn vợ tôi và hai cậu con trai nhỏ vốn tính sôi động nên không thích nơi này lắm. Họ thích cuộc sống hiện đại ở chung cư, đi một phút thang máy là xuống hồ bơi có đông người tụ tập. Họ thích cuối tuần đi siêu thị, đến các trung tâm mua sắm, vui chơi giải trí. Vì thế khi bị tôi ép về, vợ con có vẻ không hài lòng, cứ luôn miệng than vãn khiến tôi cũng không muốn đưa về nữa.

    Vậy là biệt thự nhà vườn không đáp ứng được nhu cầu tụ họp, nghỉ dưỡng của cả nhà. Chúng tôi thưa về dần. Nhiều lần nhớ "xứ sở thần tiên" quá, chỉ tôi và con gái về, rồi lấy thực phẩm mang lên cho cả nhà. Tuy tôi trồng khá nhiều cây ăn trái và rau, nuôi đến chục con gà nhưng thực phẩm thu hoạch được không đáng là bao do hai người giúp việc không tận tâm. Hồ bơi không được chăm sóc tốt, tôi đành biến thành hồ cảnh.

    Tôi đã hai lần phải đổi người trông nhà, mỗi lần đổi người là một lần phải đắn đo hàng tháng trời. Nhiều lúc thấy tôi trăn trở khi biệt thự có hỏng hóc gì đó, vợ tôi bàn cho người ta thuê hẳn nhà vườn, rồi khỏi cần quan tâm. Chưa kể như thế, mỗi tháng đỡ được ít tiền thuê người trông nom. Tuy nhiên, tôi không đồng ý vì e ngại nếu bỏ tiền ra thuê, người ta sẽ sử dụng ngôi nhà theo ý họ, hay lúc tôi muốn về đó lại không có chỗ để nghỉ ngơi. Hai vợ chồng bất đồng, rồi vợ mặc kệ tôi với căn biệt thự.

    Thêm nữa, công việc cuốn tôi đi. Năm 2015, tôi mở thêm công ty mới, những chương trình học tập, những sự kiện cuối tuần khiến tôi không sắp xếp được thời gian về xứ sở thần tiên chơi. Bởi cả đi cả về đã tốn khoảng 3-4 giờ chạy xe.

    Năm 2016, con gái tôi đi du học ở Australia. Thời gian tôi về xứ sở thần tiên càng ít. Tôi quyết định bán biệt thự dù cả hai bố con vẫn còn rất yêu quý nó, bởi tôi thấy mình tốn quá nhiều tiền bạc và công sức cho nó, một sự lãng phí không hề nhẹ. Dù cả tháng không về đó, tôi vẫn phải tốn tiền cho người trông. Tôi vẫn phải suy nghĩ về việc chăm sóc nó, đôi khi cũng thấy mệt mỏi nếu có điều gì đó không được như ý xảy ra, như mưa gió lớn làm đổ cây, vỡ ngói. Tôi cũng muốn thu tiền về để lo việc mở rộng công ty. Vì thế năm ngoái, sau khi hội ý với con gái, tôi đã quyết định rao bán nhà.

    Do tôi đã đầu tư vào đây khá nhiều công sức và tiền bạc, do nơi đây đã lưu giữ khá nhiều kỷ niệm của hai cha con nên tôi muốn người chủ tiếp theo là một người thực sự yêu thích và sẵn sàng chăm sóc nó. Tôi không muốn bán cho dân đầu cơ, không muốn bán cho những người nâng lên đặt xuống trong cơn sốt bất động sản vừa qua nên đến giờ vẫn chưa tìm được khách mua phù hợp.

    Ông Nguyễn Tiến Dũng, giám đốc một công ty môi giới và dịch vụ bất động sản tại TP HCM cho rằng biệt thự nghỉ dưỡng cuối tuần là một thú chơi xa xỉ, tốn kém, bởi hiệu suất sử dụng thấp, trong khi số vốn đầu tư không nhỏ. Nếu muốn tăng cơ hội sử dụng nhà, bạn nên mua những địa điểm cách nơi bạn ở không quá một giờ đi xe, để tránh cảm giác mệt mỏi khi di chuyển. "Tôi biết khá nhiều người đầu tư mua biệt thự nhà vườn ở tỉnh đã chán và phải bán đi vì không có thời gian dành cho nó", ông Dũng kể.
    Hoàng Anh (VnExpress)
1 2 3 4 5 6 7 8
close

Top